Tổng số lượt xem trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn phật giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phật giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

không đề tựa




... đã nói đến trí thức, thì không thể nào coi nhẹ được sự dấn mình để hoạt động. Đức Phật đã dũng cảm hoạt động để truyền dạy giáo lý và cải tạo con người. Trong cả hai mươi thế kỷ sau, tấm gương đạo pháp cao cả ấy còn được noi theo, và có những nhà truyền giáo đã không sợ hiểm nguy, vượt qua sa mạc và biển cả, để đem ánh sáng lại cho những người đau khổ ở bốn phương trời. Hy lạp, Nam dương, Giao châu, Phù tang, Mông cổ và Trung quốc, đã được thấm nhuần Phật pháp nhờ vậy. Nhưng rồi Thiền quán đã khép cửa nhà Phật lại, sự nhập thế ngày càng thưa thớt, các Tăng lữ mê say với Thiền đã tự tạo ra một trói buộc mới. Đạo Phật mất hết sinh khí trong xã hội.

Đó là lý do thứ hai đã làm cho đạo Phật bị suy nhược dần dần từ bên trong. Đạo đã từ chức trong đời sống xã hội. Đạo đã bỏ quần chúng.

Quần chúng thì vẫn mê muội và vẫn đau khổ. Sự đau khổ có thể đã có những bộ mặt khác. Sự mê muội cũng đã thay đổi sắc thái. Nhưng không còn có những người nhìn thấu qua được những lớp nhân duyên đưa đến những đau khổ và những mê muội mới, để phá cái màn vô minh và diệt khổ cho chúng sinh ngày nay.

Đạo Phật không còn là một động lực để cải tạo xã hội nữa, thì quần chúng trong Đạo cũng chỉ còn có mê tín mà thôi. Người ta vẫn còn tin ở Đạo Phật, và tin ở một Đức Phật cứu khổ cứu nạn, có pháp lực thần thông. Đó chính là mê tín. Tất cả sức mạnh của Đạo Phật nằm trong cái sức mạnh của số đông đi theo con đường của Đức Phật, vì biết rằng con đường ấy sẽ dẫn đến một đời sống an vui chân chính. Chỉ có sự tin tưởng sáng suốt và hoạt động, sự tin tưởng dựa vào sự hiểu biết và dẫn đến sự thực hành, mới phát huy được tinh thần của Phật giáo. Phật giáo không nuôi dưỡng được sự tin tưởng ấy trong quần chúng, thì đương nhiên phải bị suy giãm đi. ...

Trần Ngọc Ninh (Đức Phật giữa chúng ta)


Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

xin phép được ghé về...


xin phép được ghé về quyển Đức Phật giữa chúng ta (Lá Bối xuất bản năm 1972) của Giáo sư Trần Ngọc Ninh.

... Giáo lý chỉ là phương tiện, chứ không phải là cứu cánh của sự tu tập. Kinh Mahatanha sankhaya kể lại rằng, sau khi Ngài giảng về Thập nhị nhân duyên, thì Ngài bảo các đệ tử:

"Hỡi các Tì khưu, thuyết ấy, rõ ràng minh bạch là thế, nhưng nếu các con bám chặt vào đó, nếu các con quý chuộng, nếu các con cất giữ nó, nếu các con ràng buộc vào với nó, thì là các con đã không hiểu được rằng giáo lý chỉ như một chiếc bè, cốt dùng để qua sông, chứ không phải để mà ôm giữ lấy.


Hỡi các Tì khưu, có một người du lịch, đi tới một con sông lớn. Bờ bên này thì nguy hiểm, nhưng bờ bên kia thì yên ổn không nguy nan. Không có một con thuyền nào, không có một cây cầu nào để qua bên kia sông. Người này nghĩ "... Nếu ta lượm cỏ, gỗ, cành và lá cây làm một chiếc bè và nhờ chiếc bè đó mà qua bên kia cho yên ổn, thì thật là tốt". Và người ấy lượm cỏ, gỗ, cành và lá cây làm một chiếc bè, rồi chống chèo bằng tay chân mình mà qua bờ bên kia. Nếu người ấy lại nghĩ: "Chiếc bè này thật đã giúp ích cho ta rất nhiều... Thật đáng nên đội nó trên đầu hay khiêng nó trên lưng ta, bất kỳ ta đi đâu"; nếu người ấy làm như thế, thì các con sẽ nghĩ thế nào về hành động của y?  Có phải là một hành động thích đáng với chiếc bè hay không?


- Các Tì khưu trả lời: Bạch Thế tôn, không.


- Vậy thì y nên làm thế nào với chiếc bè? Sau khi đã vượt qua sông và sang đến bờ bên kia, nếu người ấy nghĩ: "Chiếc bè này thật đã giúp ích cho ta rất nhiều. Nhờ nó ta đã sang qua sông và tới bờ này một cách yên ổn, chống chèo bằng chính tay chân của ta. Bây giờ ta hãy để chiếc bè này trên nước rồi tiếp tục đi, bất kỳ đi đâu", như thế thì mới là hành động thích đáng với chiếc bè.


Cũng thế, hỡi các Tì khưu, ta đã truyền dạy một giáo lý tương tự như một chiếc bè; giáo lý ấy cốt dùng để vượt qua, chứ không phải là để đeo theo và ôm giữ."

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

14 điều Phật "phát biểu"




1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.

2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.

3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.

4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tỵ.

5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình.

6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu.

7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti.

8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã.

9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.

10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe, trí tuệ.

11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.

12. Lễ vật lón nhất của đời người là khoan dung.

13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.

14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.

Trích lời kinh Phật

Hòa thượng Kim cương Tử.