Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

câu chuyện về loài kiến - Hồng Anh chuyển




"Câu chuyện thần thoại về loài kiến" được nhiếp ảnh gia Andrey Pavlov kể lại sống động qua những bức hình sắp đặt. Người xem không khỏi ngỡ ngàng khi chứng kiến những chú kiến biết kéo xe, may vá, cử tạ...

Nhiếp ảnh gia người Nga Andrey Pavlov đã cho ra đời một loạt các bức ảnh kì thú mang chủ đề: “Câu chuyện về loài kiến”.
Andrey Pavlov là nhiếp ảnh gia người Nga. Ông vừa thực hiện bộ ảnh mang tên 'Ant tales' (Câu chuyện về loài kiến). Bộ ảnh được nhiếp ảnh gia khẳng định là không hề có sự can thiệp, chỉnh sửa của công nghệ kỹ thuật số. Thay vào đó, ông nghiên cứu kỹ hành trình, thói quen của loài kiến và bỏ ra hàng giờ để thiết kế các bối cảnh. Ông đặt các đạo cụ bé xíu của mình trên đường đi của kiến, và chụp lại loài côn trùng trong mối tương tác với sân khấu tự tạo của mình. Trong ảnh, bầy kiến dường như đang nỗ lực tạo nên một cây cầu giữa đôi bờ, trên nền hậu cảnh là ánh hoàng hôn. Pavlov chia sẻ, với bộ ảnh nào, ông cũng muốn tạo nên một nhịp cầu nối liền hiện thực và những câu chuyện thần thoại.
Ông đã ghi lại những khoảnh khắc chuyển động phong phú trong cuộc sống thường ngày của loài kiến cùng với những vật liệu như quả mọng, những chiếc vỏ hạt, cành cây khô...
"Trong bảy năm qua tôi không rời chiếc máy ảnh của mình. Tuy nhiên, chỉ đến khi có con và bắt đầu đọc cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích, tôi mới nhận ra có những việc mà mình đã không làm khi còn nhỏ. Đó là lý do khiến tôi quyết định bắt đầu tạo ra những câu chuyện cổ tích của riêng mình", nhiếp ảnh gia nói trên Telegraph. Trong ảnh, lũ kiến hào hứng leo lên các cỗ xe được làm từ hạt dẻ và vỏ hạt dưa của Andrey Pavlov.
Andrey Pavlov đã dành hàng giờ để tạo nên những hoạt cảnh thần kì.
Pavlov chia sẻ, ông từng làm việc nhiều năm trong ngành sân khấu nên có kinh nghiệm trong việc dựng bối cảnh.
Andrey Pavlov cho biết, ông nghiên cứu về loài kiến và thấy chúng có một hành trình rất cụ thể khi làm việc. Vì vậy ông đặt các đạo cụ của mình trên đường mòn của chúng, và chụp lại loài côn trùng trong mối tương tác với sân khấu tự tạo thu nhỏ của mình.
Theo Pavlov, kiến là một loài sinh vật có lối sống đáng khâm phục. "Chúng luôn chăm sóc con mình và rất quan tâm đến những con già yếu trong đàn", ông nói.
Những con kiến đang cố gắng vận hành chiếc kim đồng hồ - một cảnh sắp đặt đầy ngụ ý của Andrey Pavlov.
Những con kiến đang cố gắng vận hành chiếc kim đồng hồ - một cảnh sắp đặt đầy ngụ ý của Andrey Pavlov.
Mỗi một bức ảnh đều được chụp ở khoảng cách rất gần. Các bức ảnh được nhiếp ảnh gia người Nga thực hiện tại quê hương mình - một vùng nông thôn ở Nga.
Nhiếp ảnh gia tiết lộ, ông dùng ống kính macro để chụp những bức ảnh cận cảnh của loài kiến.
'Trong bảy năm qua tôi không rời chiếc máy ảnh của mình. Tuy nhiên, chỉ đến khi có con và bắt đầu đọc cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích, tôi mới nhận ra có những việc mà mình đã không làm khi còn nhỏ. Đó là lí do khiến tôi quyết định bắt đầu tạo ra những câu chuyện cổ tích của riêng mình', nhiếp ảnh gia nói trên Telegraph.
Các bức ảnh được sắp đặt khéo léo, gợi không khí gần gũi với thiên nhiên sống động. Các bức ảnh được Andrey Pavlov thực hiện ở một nơi gần nhà ông ở Matxcơva.
Hai con kiến bày tỏ tình cảm với nhau.
Hai con kiến bày tỏ tình cảm với nhau.
Những chú kiến biết may vá.
Những chú kiến biết may vá.
Đàn kiến say mê thu hoạch hoa quả.
'Lực sĩ' kiến nâng được cả một cành cây khô.
"Lực sĩ" kiến nâng được cả một cành cây khô.
Theo International Business Times, Pavlov không sử dụng bất cứ yếu tố kỹ thuật số nào can thiệp vào những bức hình. Ông dùng ống kính macro để chụp những bức ảnh cận cảnh của loài kiến trong những sự sắp đặt đáng kinh ngạc, từ may vá tới tập cử tạ…
Một bức ảnh hé lộ hậu trường làm việc của Andrey Pavlov.
Hoàng AnhẢnh: Amusingplanet

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

tuổi trẻ chiến tranh



chợt người bạn già nhắc lời hát cũ: anh 20 vào quân ngũ em 16 đến vũ trường, lòng quay quắt xót xa tuổi trẻ quê hương... 
cảm ơn những người đã đưa những bài hát như vầy lên youtube, để chúng tôi được sống mãi với tâm thức quê hương.






Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

thu nhập quốc dân



Thu nhập người Việt Nam ở mức nào của khu vực?

Tư Hoàng
Thứ Năm,  29/3/2012, 16:58 (GMT+7)

(TBKTSG Online) - Thu nhập trung bình của người Việt Nam vẫn còn khoảng cách rất xa so với các nước trong ASEAN và Trung Quốc, dù đã được cải thiện nhiều do đổi mới và mở cửa cách đây hơn một phần tư thế kỷ.

Trong khi đó, cơ hội để Việt Nam đuổi kịp Trung Quốc và các nền kinh tế ASEAN sẽ vẫn là viễn cảnh xa vời, nếu thiếu đi những động lực cải cách hơn nữa.

Đây là cảnh báo của một đề tài khoa học cấp nhà nước mang tên “Mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 2011-2020: từ nhận thức với hành động” do Trường Đại học Kinh tế Quốc dân thực hiện.

Báo cáo này, thực hiện theo yêu cầu của Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, trích dẫn số liệu về thu nhập của Việt Nam và các quốc gia khu vực do Quỹ Tiền tệ Quốc tế thực hiện năm 2010.

Theo đó, tính theo tỷ giá hối đoái, GDP đầu người của Việt Nam đã tăng từ mức 114 đô la năm 1991 lên 1.061 đô la năm 2010. Trong khi đó, GDP đầu người của Trung Quốc tăng từ 353 đô la lên 3.915 đô la trong khoảng thời gian trên.

Như vậy, thu nhập đầu người của Việt Nam tương đương 32% của Trung Quốc năm 1991 đã giảm xuống còn 27% năm 2010.

Mặt khác, tính theo sức mua tương đương (PPP), GDP bình quân đầu người của Việt Nam đạt 706 đô la năm 1991 và lên tới 2.948 đô la năm 2010. Trong khoảng thời gian đó, con số này của Trung Quốc tăng từ 888 đô la lên 6.786 đô la.

Như vậy, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam bằng 80% của Trung Quốc năm 1991 đã giảm xuống còn 43% năm 2010.

Bên cạnh đó, so với các quốc gia ASEAN khác, dù thu nhập của người Việt Nam đã dần được thu hẹp trong 20 năm qua, khoảng cách vẫn còn rất lớn ở vào thời điểm hiện tại.

Tiến sĩ Phạm Hồng Chương và các đồng sự ở Trường Đại học Kinh tế Quốc dân cho biết, GDP bình quân đầu người của Việt Nam theo PPP chưa bằng 1/2 của Philippines, hay Indonesia, khoảng 1/5 của Thái Lan, 1/10 của Malaysia năm 1991.

Con số này đã vượt qua mức 3/4, 1/3 và 1/5 của các nước trên sau gần 20 năm.

Tóm lại, quy mô GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2010 đạt 1.061 đô la tính theo tỷ giá hối đoái, và 2.948 đô la theo PPP.

Tiến sĩ Phạm Hồng Chương nhận xét: “Đây là những chỉ số còn thấp xa so với mức bình quân chung của khu vực, của châu Á và thế giới”.

Ông nhận xét, sau hơn một phần tư thế kỷ đổi mới và mở của, Việt Nam đã chuyển từ nhóm nước có thu nhập thấp sang nhóm thu nhập trung bình, theo tiêu chuẩn của Ngân hàng Thế giới.

Tuy nhiên, theo ông Chương, xét về nhiều mặt, động thái tăng trưởng kinh tế của Việt Nam chưa thể hiện rõ quyết tâm và khả năng thoát khỏi nguy cơ tụt hậu phát triển.

Trong khi đó, trong một vài năm gần đây, nền kinh tế còn bộc lộ nhiều rủi ro tiềm ẩn về tính bền vững của quá trình tăng trưởng.

Báo cáo của Trường Đại học Kinh tế Quốc dân chỉ ra thêm về thực trạng thất nghiệp ở mức 4,6% ở thành thị và 20% lao động ở nông thôn chưa được sử dụng; báo cáo nhận xét: “Như vậy, tỷ lệ trên tương đương với trên 10 triệu lao động thất nghiệp hoàn toàn ở Việt Nam”.

Thu nhập của người Việt Nam bị bỏ lại quá xa bởi các nước trong khu vực không phải là vấn đề mới.

Theo Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của Ngân hàng Thế giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.

Báo cáo này căn cứ vào tốc độ tăng trưởng thu nhập trên đầu người tính theo giá cố định trong giai đoạn 2001 – 2007 của các quốc gia và kết luận “thực tế là Việt Nam sẽ phải rất lâu mới theo kịp được”.


http://www.thesaigontimes.vn/Home/xahoi/doisong/74059


tưởng niệm Thanh Sơn, tưởng niệm tình yêu tuổi học trò








Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

những bức ảnh quá đẹp (Hồng Anh chuyển)





Do not skip the paragraph at the bottom 


 

 

 
 
 
 
 

  

 
 

 

 

 

 

"Right from the moment of our birth, we are under the care and kindness of our parents, 
and then later on in our life when we are oppressed by sickness and become old, 
we are again dependent on the kindness of others. Since at the beginning and end 
of our lives we are so dependent on other's kindness, how can it be in the middle 
that we would neglect kindness towards others?" 
-The Dalai Lama 

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Dễ thương.

Ký ức ...


6. Bạn bè có thể rời xa ta, nhưng ký ức thì còn đó mãi mãi

21 tuổi nghĩa là 21 năm sống trên cuộc đời này. Mình đã gặp rất nhiều người. Một số trong đó trở thành bạn, một số không. Những người trở thành bạn có thể vì nhiều lý do: cùng lớp, cùng trường hoặc giả quen nhau trên một diễn đàn trên mạng. Có những người thân hơn, có những người chỉ đôi lần gặp nhau, nói chuyện thấy hợp tính mình cũng xem nhau là bạn. Nhưng dù thân hay không thân, thì mỗi người đều có một vai trò trong cuộc sống của mình như những gam màu trong một bức tranh. Thiếu một màu sẽ làm bức tranh không trọn vẹn.

Nhưng tình bạn thường không kéo dài mãi mãi.

Rồi đến một thời điểm nào đó họ sẽ rời xa ta và đi trên con đường của riêng mình. Mỗi người có một chí hướng, một mục tiêu riêng. Nhiều khi, đi trên đường, ngang qua một đứa bạn cũ, mình mừng rơn. Nhưng phía đối diện đáp lại bằng cái nhìn ráo hoảnh, trống không. Hoặc giả có những tình bạn đã từng rất thân, nhưng một thời gian dài không nói chuyện. Đến khi gặp lại, cuộc trò chuyện là những câu đối đáp ngại ngần rồi im bặt.

Dẫu tình bạn rồi một ngày có thể ra đi, nhưng những ký ức về nó thì còn đọng lại. Mãi mãi. Nhắc người ta nhớ rằng đã từng yêu, từng ghét, từng vụng dại ngây ngô hay từng sống một cách trong trẻo và hồn nhiên thế nào icon smile 21 Điều Mình Đã Học Từ Cuộc Sống

Nên mình vẫn luôn giữ ký ức về những tình bạn đó, trong một ngăn kéo riêng và cẩn thận đặt vào trong lòng.

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

đại nhân


hồi nãy, nói thằng nhỏ, bây giờ nói thằng lớn.

quân tử cư thất
xuất kỳ ngôn thiện, tắc thiên lý chi ngoại ứng chi
huống kỳ nhĩ giả hồ
xuất kỳ ngôn bất thiện, tắc thiên lý chi ngoại vi chi.

tạm dịch:

anh là thằng lớn, dù có quanh quẩn dinh cơ
nói một lời nói đẹp, ngoài xa ngàn dặm người ta vẫn ủng hộ
huống hồ bao nhiêu lỗ tai ngóng về
nói một điều bất thiện, ngoài xa dù ngàn dặm người ta vẫn cãi.

.

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

thằng nhỏ



tiểu nhân
dĩ tiểu thiện vi vô ích nhi phất dã
dĩ tiểu ác vi vô thương nhi phất khứ
cố ác tích nhi bất khả yểm
tội đại bất khả giải
(nho chùm)

tạm dịch:
thằng nhỏ
là đứa cho rằng việc thiện nhỏ là vô ích, nên bỏ qua
cho việc ác nhỏ là không tổn hại, nên không từ
cho nên, ác chất chứa đến không thể che giấu
tội lớn đến không thể gỡ giải

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

thằng tàu lai








sầu tình - nguyễn công trứ


hôm nay đọc được vài bài thơ của cụ Tồn Chất. Xin chép lại một bài.

Sầu Tình

Sầu ai lấp cả vòm trời
Biết chăng chẳng biết hỡi người tình chung
Xuân sầu mang mang tắc thiên địa
Giống ở đâu vô ảnh vô hình
Cứ tò mò quanh quẩn bên mình
Khiến ngẩn ngẩn ngơ ngơ đủ chứng
Hỏi trăng gió gió trăng hờ hững
Ngắm cỏ hoa hoa cỏ ngậm ngùi
Gươm đoạn sầu thơ trục muộn đủ rồi
Còn lẽo đẽo vô trung sinh hữu
Dục phá thành sầu tu dụng tửu
Túy tự túy đảo sầu tự sầu
Rượu với sầu như gió mã ngưu
Trong lai láng biết tránh đâu cho khỏi
Càng tài tử càng nhiều tình ái
Cái sầu kia theo hình ấy mà ra
Mua sầu tại kẻ hào hoa.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

gởi bạn Nặc Danh Mar 21


cuộc chiến qua đã lâu, nhưng ở mỗi chiến binh phía Bắc hay Nam đều khắc ghi những kỷ niệm để đời. Bạn Nặc Danh Mar 21 của bài Những đồi hoa sim khắc khoải với ký ức, thì... tôi xin sao chép lại bài này, cũng là một kỷ niệm chiến trường, cho nguôi ngoai... cũng để cười ra cười mà khóc ra khóc...


Thằng Lính Bạc Tình

Nếu cấp số của đại đội là hai trăm thằng hoặc ít hơn thì bốn trung đội sẽ được chia gọn vào bốn phòng: I, II, III và IV. Vì một lý do không dễ hiểu, quân số đại đội của tôi có đến hai trăm mười mấy mạng, và theo danh sách thì tôi nằm cuối cùng; do đó, tôi và mười ba thằng kia bị đẩy vô phòng V. Cái được gọi là phòng V, truớc kia, có lẽ được dùng làm nhà kho. Người ta kê đủ bẩy cái giường đôi trong đó rồi ấn đại chúng tôi vào.

 Tôi không ưa nơi cư trú bất đắc dĩ này và ghét thậm tệ những thằng ở chung phòng với mình. Hai chữ “chúng tôi”, trong trường hợp này, có lẽ cũng cần có đôi điều minh định. Mười ba thằng kia dứt khoát không phải là những sinh viên sĩ quan đàng hoàng tử tế. Phần lớn tụi nó đều là giáo sư, kỹ sư, hay cán sự gì đó và tất cả đều đã có vợ con hay đào kép lang chạ tùm lum hết trơn rồi. Trong tương lai chúng sẽ trở thành những sĩ quan biệt phái, hoặc lính ngành lính nghề vớ vẩn gì đó thôi. Còn tôi, tôi mới là sinh viên sĩ quan thứ thiệt. Với học lực được ghi trong hồ sơ là “sinh viên văn khoa năm thứ hai” thì chắc chắn tôi sẽ ra trường với ám số tác chiến, và đương nhiên sẽ trở thành loại lính “bóp cò”.

 Tất nhiên, tôi đủ khôn ngoan và lịch sự để không bao giờ nói ra những ý nghĩ “thầm kín” này. Tôi cũng cố không tỏ ra khó chịu hay bực bội gì cả. Nói cách khác là tôi ăn ở cư xử hết sức biết điều; thế mà, vẫn không xong, vẫn chưa vừa lòng người – những thằng người… khốn nạn! Tụi nó kỳ thị tuổi tác ra mặt. Tất cả đồng lòng gọi tôi là “lính sữa”. Điều khổ tâm là tôi không thể nào chối cãi đuợc rằng mình không…”sữa”. Bảng tên cùng số quân bắt đầu bằng hai số “72″ gắn chình ình trên đầu giường ngủ là bằng chứng hùng hồn về số tuổi đời hơi yếu của tôi.

 Có thằng còn tuyên bố khơi khơi là nó sẽ gả con gái út cho tôi, nếu như tôi “ăn ở và cư xử…người lớn hơn chút đỉnh!” Cái trò chơi mất dậy làm tụi nó vô cùng thích thú là thỉnh thoảng lại có đứa nằm hát ông ổng cho cả phòng nghe:”…năm hai mươi mốt tuổi, tôi đi vào quân đội mà lòng chưa hề yêu ai.”

 Nó hát dở như cứt mà cả đám vẫn cứ nhao nhao vỗ tay, và thế nào cũng có một thằng chó chết nào đó xía miệng vào:

 - Mà nó còn lâu mới tới hai mươi mốt tuổi. Thằng này vô “động” đâu có em nào dám tiếp.
 - Ủa, sao vậy? - Mấy em sợ lỡ bị bắt thì ngoài tội mãi dâm ra còn dám bị ghép thêm tội dụ dỗ trai vị thành niên lắm.
- Đ…mẹ, vậy mà bữa trước xuống câu lạc bộ tao thấy nó cũng bày đặt mua dao cạo râu.
 - Chắc nó mua để cạo lông.
 - Lông nó cũng cóc có.
- Có, tao xác nhận. Bữa trước tắm chung tao thấy rõ ràng nó có mấy sợi lông, lông măng!

 Tụi chó đẻ cứ tung hứng như vậy hết chuyện này sang chuyện khác rồi cười rũ rượi với nhau. Thật ra, không ai bắt tôi phải nằm chịu trận mãi trong phòng với những thằng mất dậy này. Vào giờ nghỉ tôi có quyền đi xem phim, mướn truyện, hay la cà tán tỉnh mấy em bán cà phê ở khu gia binh…Điều phiền là cứ mười lần bước chân ra khỏi sân đại đội là có đến chín lần tôi… mắc nạn, những tai nạn lảng xẹt mà tôi vẫn cứ bị hoài hoài.

 Tôi rất hay quên đội nón, quên gài nút áo, quên gôm ống quần. Toàn là những thứ quên lãng hợp lý nhưng lại không được chấp nhận ở đời sống quân trường. Tôi thích nhìn nắng chiều hay nắng sớm lao xao trên những hàng cây nên đôi khi còn quên luôn cả chào huynh truởng nữa.

 Có lần tôi quên không chào một thằng huynh trưởng thuộc tiểu đoàn 6, đại đội 61, trung đội 612. Nó móc cái nón sắt trên cột hàng rào và bắt tôi phải chào cái nón thổ tả đó 612 lần trong khi nó ung dung ngồi hút thuốc chờ tôi thi hành lệnh phạt. Nó đúng là một thằng…chó đẻ!

 Lần khác, vào lúc trời vừa chạng vạng tối, tôi lạng quạng sao đó nên nhìn lầm một thằng siêu huynh trưởng ra một thằng cùng khóa. Nó đang đi tôi gọi giật lại để xin mồi thuốc. Khi ánh lửa que diêm vừa lóe lên thì nó chợt nhìn ra màu khăn và màu bảng tên trên ngực áo của tôi, mộ thằng “siêu đàn em”. Nó gầm lên như một con hổ bị thương và bắt tôi phải “đột kích” xuống cái giao thông hào lõng bõng nước ngay trước mặt…bốn chục lần.

 Sau những lần bị tai họa như trời giáng như thế tôi phải thu hết tàn lực mới lết được về phòng, nằm vật ra giường, trông thảm hại như một cái mền bông ngấm nuớc.

Tụi mất dậy ở phòng V lại có dịp rú lên cười đùa châm chọc:

 - Mẹ ơi, sao con khổ thế này!
- Đã bảo rồi, đi đâu phải có người lớn đi kèm, không bỏ được cái tật “dế mèn phiêu lưu ký” thì còn khổ nhiều con ạ.

 Tôi thề có đất trời chứng giám là nếu còn sức tôi sẽ vùng dậy đấm vỡ mặt tất cả những thằng khốn nạn ở chung phòng nàỵ Tiếc thay, tôi lại mệt gần chết. Thể chất tôi không mạnh bằng người. Tôi phải đau buồn mà công nhận như vậy. Tôi sinh ra trong một gia đình có đến chín anh chị em, và là đứa con ra đời ngoài dự liệu. Lúc tám tuổi, khi khổng khi không, thằng anh kế của tôi lăn đùng ra chết. Khi đó, dù đã ngoài năm mươi nhưng bố tôi vẫn còn muốn ráng có thêm một đứa con để nuôi chơi trong lúc tuổi già. Ổng “ráng” không tới mức. Nếu người ta cần phải có cỡ một muỗm tinh trùng để tạo ra một thai nhi bình thường khỏe mạnh thì bố tôi, có lẽ, chỉ còn sản xuất được cỡ chừng vài ba giọt gì thôi. Tôi gầy yếu là phải. Tôi chịu không nổi mấy chục lần đột kích hay vài trăm cái chào taỵ Tôi buồn bố mẹ tôi và giận mấy thằng bạn ở chung phòng. Tôi hay hình dung ra những màn phục thù lâm li, gay cấn.

 Tôi tưởng tượng khi mình vừa ra trường đã may mắn bắn trúng ngay đầu “đồng chí” Trần Văn Trà, hay Nguyễn Chí Thanh gì đó nên được đặc cách vinh thăng lên…đại úy – và được chỉ huy nguyên cả một tiểu doàn. Cùng lúc thế nào cũng có vài thằng, trong số mười ba thằng khốn nạn ở phòng V, bị xếp tụi nó “đì” đi tác chiến và vô phúc lọt ngay vào đơn vị của tôi. Coi: tôi đang ngồi ở văn phòng tiểu đoàn, ve cổ áo thêu ba cái bông mai đen thui, miệng ngậm ống tẩu, mặt nghiêm và buồn. Tụi nó khép nép bước vô, kính cẩn đưa tay chào trình diện. Với tất cả uể oải và lơ đãng, tôi sẽ đưa tay lên chào lại, mắt hơi nheo nheo, và miệng thì hình như có vẻ mỉm cười …Chỉ một “show” này thôi cũng đủ làm tôi thích chết đi được và yên tâm đi vào giấc ngủ.

 Tôi sẽ còn khổ lâu, không chừng là vĩnh viễn, nếu không lanh trí chụp lấy cơ hội “vùng lên làm cách mạng.” Có chiều mới đi phép vào, vừa bước vô phòng, tôi đã nghe tụi nó cười như một lũ điên. Một thằng chợt hỏi:

 - Ê, bộ mày đăng báo tìm bạn bốn phương hả?
- Cái gì Tôi giật thót người như bị điện giật. Tôi có thể làm hàng ngàn tỉ chuyện điên rồ nhưng “đăng báo tìm bạn bốn phương” thì không, không bao giờ, Giời ạ!
 - Tao thấy có tên mày trên báo nè. Nói rồi nó thản nhiên cầm tờ Văn Nghệ Tiền Phong đọc lớn cho cả phòng nghe:” Sinh viên sĩ quan Thủ Đức hai mươi mốt tuổi đời, một phần ba tuổi lính, yêu màu tím hoa sim, thích nhạc họ Trịnh và giọng ca Chế Linh, cần tìm một em gái tuổi đôi tám…Nếu hợp sẽ đi xa trong tương lai. Thư về…”

 Tôi ước ao ngay lúc đó có một quả bom nguyên tử nổ hay ít nhất thì cũng có được một con rắn cực độc ở đâu đó nhào ra cắn một phát cho tôi toi mạng. Làm sao tôi có thể tiếp tục sống được nữa sau một chuyện lố bịch và nhục nhã đến thế nàỵ. Cách đùa giỡn ngu xuẩn của một thằng mả mẹ nào đó đã làm bầm dập quả tim vốn đã te tua tan nát của tôi từ mấy tháng nay.

 Tôi hay quên cài nút quần, nút áo và hay quên chào huynh trưởng chỉ vì tôi đang… thất tình thế thôi! Tôi mới vào Thủ Đức có hai tháng thì nhận được thư của một thằng bạn. Nó long trọng buồn bã báo cho tôi biết là “tao thấy Ngọc Quế đi với một thằng sinh viên chính trị kinh doanh.” Trời đất, “tôi đi chinh chiến để nước yên vui”, đâu phải chuyện chơi, sao lại có một thằng sinh viên vô lương tâm nào đó bò ngay vô mùng của người yêu tôi như vậy. Tôi cố nghĩ rằng thằng bạn tôi đã trông lầm một con “khốn nạn” nào đó chứ không phải là Ngọc Quế; hoặc “lỡ” phải thì thằng sinh viên thổ tả nào đó chắc chắn chỉ là một người bà con xa gần gì đó thôi. Thiệt tình, tôi muốn viết thư hỏi thăm nàng về “người bà con” đó hết sức nhưng chỉ muốn vậy thôi chớ nhứt định không làm. Tôi ghen, giận, hận, buồn và – tất nhiên – tự ái. Tôi chỉ làm hai câu thơ ngắn gửi về Đà Lạt thôi:

 Ngày xưa chán ngấy giảng đường.
 Bây giờ lê bước quân trường, chán hơn!

 Thư hồi âm chưa thấy đâu thì đã có chuyện “tìm bạn bốn phương” vô cùng tai hại nàỵ Tôi có cái tên nghe “ba tầu” chết mẹ, tầu hơn bất cứ một anh Tầu lai hay Tàu thiệt nào đã từng hiện hữu trên cuộc đời này, không thể nhầm hay lộn với bất cứ ai; đã vậy, chị em Ngọc Quế lại chuyên môn đọc báo Văn Nghệ Tiền Phong. Trời ơi, nếu mà nàng hiểu lầm rằng tôi đang “cần tìm một người bạn gái tuổi đôi tám” và “nếu hợp có thể sẽ đi xa hơn trong tương lai” thì sự nghiệp ái tình của tôi coi như là…chấm hết!

 Bất thần tôi chộp cây M16 gần nhất trên giá súng, rút lẹ một băng đạn trong ba lô, nạp đạn, lên đạn rồi dí súng vô đầu thằng đang cầm tờ báo:

 - Mày xé nát tờ báo tao coi.

 Thằng em còn hơi có vẻ do dự thì tôi tôi mở khóa an toàn nghe cái “cốp”:

 - Chậm tay là óc mày sẽ biến thành đậu hũ tức thì…

 Mặt nó đổi màu chàm, mồ hôi trán rịn ra thành giọt, nó run run xé tờ báo ra từng mảnh nhỏ. Tôi đảo mắt một vòng, mọi thằng đều lấm lét. Tôi bỏ súng trở lại giá, lững thừng trở lại giường nằm. Cả phòng im phăng phắc.

 Từ đó, mấy thằng em ngán tôi thấy rõ. Cũng kể từ đó cho đến chiều nay, khi tôi ngồi viết nhừng giòng chữ « thổ tả» này, đã hơn hai chục năm qua. Hai mươi năm: biết bao nhiêu là nước sông, nước suối, nước cống, nước rãnh…đã ào ào chẩy qua cầu qua cống rồi ? Thời gian chứng minh cho tôi thấy là “những thằng già khốn nạn” ở phòng V đều chịu chơi và chơi được. Chính tụi nó đã dậy cho tôi những bài học để đời về tình huynh đệ chi binh.

 Khi mới ra trường tôi lãnh gần trọn một mùa mưa thối rừng thối đất. Có lúc thời tiết xấu đến độ đơn vị chúng tôi bị bỏ đói cả tháng trời chỉ vì chuyện tiếp vận vô phương thực hiện. Chúng tôi ăn rau bí và rau tầu bay chấm muối thay cơm. Cho đến khi muối cũng hết luôn thì tôi bắt đầu phát … sảng. Tôi chửi rủa lung tung qua hệ thống máy truyền tin. Bộ chỉ huy không đứa nào thèm trả lời tôi. Tụi nó còn dọa đưa tôi ra tòa án quân sự về tội phát ngôn bừa bãi.

 Tôi cóc sợ. Thỉnh thoảng tôi vẫn lên máy gào thét một cách vô vọng. Có hôm, bất chợt tôi nghe tiếng hỏi:

 - Phải mày đang lải nhải như một con đĩ già ế khách đó không Lê Lai – Sơn Tây?

 Lê Lai – Sơn Tây có nghĩa là “lính sữa” và đây là danh hiệu truyền tin không mấy dễ nghe mà tụi phòng V đã “gắn” cho tôi kể từ khi thực tập bài học truyền tin ở quân trường. Tôi mừng quýnh:

 - Phải Lê Lai – Sơn Tây đây. Xin lỗi thẩm quyền nào đầu máy vậy?
- Thẩm quyền cái con…mả mẹ mày! Tango – Tư Tưởng phòng V đây, nghe rõ trả lời? À ! thằng Tám Tàng, thằng mất dậy này sau khi ra trường về quân nhu hay quân vận gì đó. Nó thương tôi lắm. Nó “chuyên môn” lau súng giùm tôi mà.

 - Ông đang ở đâu vậy Tango – Tư Tưởng?
- Tao mới về làm sĩ quan tiếp liệu cho đơn vị nè.
- Đ…mẹ, vậy thì ông phải cứu tôi tức khắc. Lính của tôi sắp chết đói hết rồi.
 - Bộ mày không đói chắc?
 - Ờ thì cũng đói thấy mẹ đây.
- Uống rượu được chưa con? Thuở ấy, tôi uống rượu chưa được mấy nhưng vẫn cứ nói bừa:
 - Được, dư được, nhưng lúc này nếu có cái gì để ăn thì có lý hơn. Nó cười sằng sặc chế giễu:
 - Nằm im đó đi, cỡ chiều là tao vô tới.
- Thiệt không?
- Sao không ! Tao chơi chưa để thằng nào nói mà, tin đi.

 Thiệt tình tôi “không tin” gì mấỵ Tôi biết rõ hoàn cảnh của mình hơn bất cứ ai. Chỉ có trời mới gỡ được cho tôi cú này thôi. Con đường duy nhất xe có thể chạy đến nơi tôi đóng quân được làm dở dang kể từ hồi còn Pháp, và đã bị bỏ hoang mấy chục năm rồi. Tụi công binh mới “clear” đâu chừng được một phần ba và chưa đổ đá. Mưa khiến con đường hóa lầy và có những đoạn nước từ triền núi đổ xuống y như thác vậy. Xe nào mà vô nổi, trừ khi Tám Tàng kiếm được một cái xe …tăng!

 Tôi lại chui vào túi ngủ, lòng buồn, dạ đói, bụng hoang mang. Tôi ngủ với nhiều giấc mơ ngắn và đều có liên quan đến chuyện ăn. Tôi mơ thấy mình đi ăn với Ngọc Quế ở tiệm Tân Khánh Hoàn. Nắng chiều Đà Lạt vàng ươm, rực rỡ. Tôi gọi bao tử xào dầu hào với rau bố xôi, cơm bò xào bông cải, và chim mía rô ti … Rồi tôi thấy mình cùng với những thằng bạn ấu thời đi bắt dế ở phi trường Cam Lỵ Trên đường về chúng tôi bị mắc mưa nên chạy vào buôn Thượng. Bà mẹ người Thượng già cà răng móm mém chỉ chúng tôi ngồi quanh bếp lửa rồi lấy thật nhiều khoai lùi vào tro. Khoai chín thơm lừng và thật ngọt. Có lúc tôi lại mơ thấy một bầy heo rừng vướng mìn Claymore bị nổ thịt văng khắp nơi. Cả đơn vị hớn hở vội vàng chụm lửa. Thịt heo nướng chẩy mỡ xèo xèo bốc khói làm cay mắt và ứa nước bọt đến tận răng…

 Rồi tôi bỗng nghe tiếng máy truyền tin rè rè cùng với tiếng Tám Tàng yếu ớt:

 - Lê Lai – Sơn Tây, Lê Lai – Sơn Tây … đây Tango – Tư Tưởng …

 Tôi và người lính truyền tin cùng chồm dậy, anh ta vội vàng chuyền ống liên hợp cho tôi:

 - Lê Lai – Sơn Tây nghe, ông đang ở đâu vậy?
 - Tao thua rồi! Lần này thì giọng nói của nó nghe rõ vẻ thì thào. Tôi hoảng:
 - Cái gì? Ông đang ở đâu mới được chớ?
- Mày đi theo con rắn lớn (con đường), qua giây ba chạc (ngã ba) một khúc xa, có thể cũng gần tới …Tao không biết chắc …Tao lên bộ trưởng (bị thương) rồi.
- Cái gì ? Đ… mẹ, đừng có giễu dở chớ Tango… - …. - Tango, Tango …nghe không, trả lời?
- Nghe ..mà đ…mẹ tao mệt quá rồi. Mày lẹ lên…
- Tango …Tango …

 Nó im luôn. Tức tốc tôi khều thêm mấy thằng em lầm lũi đi ngược trở ra. Tôi cắm cúi lầm lũi dưới mưa mà lòng dạ rối bời. Chừng ba tiếng đồng hồ sau, theo vết trượt của bánh xe, tôi thấy một cái Dodge nằm lật nhào dưới lũng. Thực phẩm rơi đổ tung tóe theo sườn núi. Chúng tôi chạy vội xuống nhưng đã muộn. Tám Tàng bò được ra khỏi xe, nằm nghoẹo đầu trên máy, xác đã lạnh từ lâu. Tài xế và binh sĩ đi cùng chết kẹt trong ca bin. Chúng tôi cố mang xác họ ra cùng với cà phê, thuốc lá và cả can rượu đế. Trời vẫn tầm tã mưa và lẫn trong nước mưa tôi biết có nước mắt của mình.

 Tôi thật sự bắt đầu uống rượu từ chiều hôm đó và uống luôn cho đến chiều nay. Đã một phần tư thế kỷ qua mà mỗi lần thoáng thấy hơi men tôi vẫn nhớ đến Tám Tàng. Tôi uống rượu hoài hoài, phần lỗi, không chừng là do …nó. Tôi muốn hành xác tôi chơi để Tám Tàng …vui lòng nơi chín suối.

... (cắt đoạn này) ...

 Cái thứ người như tôi cứ mỗi lần nhậu xỉn mới chợt nhớ ra mình đã từng là lính, mới ba hoa về những năm tháng tù đầy, mới khề khà luận bàn về tình chiến hữu, ............................ Tỉnh ra tôi lại lút cút đi làm, lại sống như mình chưa hề là lính, chưa từng có thằng vì tôi mà bỏ mạng, .........................................

 Lính có năm bẩy đường, năm bẩy thứ. Cái thứ như tôi ngó bộ có hơi kỳ và cũng hơi nhiều.

T.N.T.


gởi tặng bạn Nặc Danh Mar 16 trong bài chai riệu





những bước tiến hóa của đàn ông ( không dính đàn bà nha)


Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

sự thiệt lạ lùng

Tâm lý đám đông cho thấy ai cũng chờ người khác làm Danko thay mình. Tâm lý đám đông cũng cho thấy sự dao động trước trước cái ác, cái xấu là sự sợ hãi và phục tùng- khi không có Danko nào xuất hiện- dù tiềm ẩn trong mỗi người đều có một Danko…

Triết gia người Thụy Sĩ, Henri Frederic Amie từng nói: "Sự thật không chỉ bị dối trá xâm hại; nó còn bị xúc phạm bởi sự câm lặng." Trong cuộc sống, liệu có ai từng nghĩ đến điều này. Hẹp hơn, trong cuộc sống hiện nay, sự thật liệu có đang bị xâm hại và xúc phạm?

 đọc bài báo này, muốn chép về đây đăng anh chị em mình tiện đọc, nhưng hôm rày trục trặc cái trình đăng bài nay. Thôi thì ai rỗi rãi với lại thích thì theo cái link này đọc tiếp:

 http://www.tuanvietnam.net/2012-03-20-su-that-la-lung-

 link này của lề phải nha, đừng ngại, chỉ có mấy đứa không chấp nhận sự thiệt thì mình sợ nó thôi. amen.


Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

chai riệu


tui vừa mới lộm được câu này trong "tuổi trẻ cuối tuần":

"con khỉ biến thành người phải mất hàng triệu năm, còn người biến thành khỉ chỉ cần một chai rượu"


Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

phụ nữ






Hồng Anh gởi cái này từ hôm 8 tháng 3 mà nay mới chuyển định dạng để tải lên được, không đẹp bằng nguyên bản. thành thật cáo lỗi.

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

sao lưu và phục hồi blogspot



Thứ năm, ngày 01 tháng mười hai năm 2011

Sao lưu ( backup ) và phục hồi toàn bộ dữ liệu trong blogspot


A. Sao lưu ( backup ):
Có khi nào bạn nghĩ đến việc mình sơ suất nhấp xóa Blog của mình , hay đơn giản bị ai đó đăng nhập được vào Blog và chơi xấu .Vậy tại sao bạn không thực hiện một việc là thường xuyên sao lưu dữ liệu Blog của mình ra. Nhưng làm thế nào? Đừng lo về điều đó, bài viết này sẽ hướng dẫn bạn. Google Blogger Bản Thử nghiệm đã tích hợp chức năng sao lưu ( backup ) dữ liệu cho blog của bạn. 
Đầu tiên xin hãy truy cập vào http://draft.blogger.com 
Vào Login bảng điều khiển => Cài đặt
Xem hình:
     2. Vào xuất blog của bạn.
Xem hình:
     3. Bấm vào Xuất Blog
Xem hình:
Hãy đợi trong giây lát để Google back up dữ liệu cho bạn.Bạn nên làm việc này thường xuyên nếu bạn có số lượng bài đăng lớn và blog của bạn được nhiều người truy cập. Đừng để xảy ra việc gì đối với blog của bạn.

B. Phục hồi:

Phục hồi như là một Blog mới

Hãy nhấp vào Tạo một Blog từ bảng điều khiển của bạn.
Sau đó , dưới Advanced Options, nhấp vào Công cụ Blog nhập khẩu (Import a blog)
Cuối cùng, chọn tập tin xuất khẩu Blogger (xml) từ ổ đĩa cứng của bạn và xác minh từ. Nhấp vào Tải lên mũi tên và bog mới của bạn sẽ được tạo ra ngay lập tức!
(Trong bài viết có tham khảo thông tin từ http://khothuthuat.blogspot.com)

Nguyễn Văn Va

kieu căng


tui đọc trên tờ lịch:

"kiêu căng là đặc quyền của những kẻ dại khờ"

ta có:  dại khờ  --> kiêu căng

ta cũng có:  kiêu căng  --> độc đoán

suy ra => độc đoán = dại khờ

ta cũng có thể đảo ngược luận đề: những kẻ dại khờ thì độc đoán! sic!

nhớ hồi ngồi mài đủng quần cắn viết nhăn mặt làm toán quá, bậy bạ dzầy cho qua cái chán phèo, xin miễn chấp.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

xỏ mũi



người ta bắt thỏ bằng chó săn, lấy vợ bằng tiền bạc và xỏ mũi thằng ngốc bằng lời khen.

ngạn ngữ Đức

bí đề tài quá, xin phép tương cái câu này ở tấm lịch trên desktop lên, như là nụ cười cầu hòa, xin xá tội!


Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

thơ Xuân Quỳnh






.........


Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

1986
Xuân Quỳnh

nguồn: http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/03/tho-vui-ve-phai-yeu-tho-xuan-quynh.html


Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Vui vẻ nhé.




---------- Thư đã chuyển tiếp ----------Từ: Ngày: 03:01 Ngày 03 tháng 3 năm 2012Chủ đề: Amazing !!!!! Làm thử coi chơi !!!!!Đến:
Click cái link này, rồi đánh tên vô (tên thôi không cần đánh họ). Chờ một chút xíu...sẽ rất ngạc nhiên.
It is so amazing!Have a nice weekend!
http://www.obtampons.ca/apology

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Này,Hai Dân.


Đêm tàn trăng lạnh,
Một nỗi sầu bi,
Rượu ấm lòng cô quạnh,
Vắng em đời còn chi.!
Rượu rồi cũng cạn,
Tình rồi cũng tan,
Ta say cùng đêm tàn.

sao bây giờ, người ấy ơi...








Hồng Anh ơi



đêm tàn giọt lạnh
nỗi niềm lung lơi
người người lỗi hẹn
mình ta chơi vơi


Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

tuyệt cú tặng Ngọc Lan



nụ hoa cười năm tháng

tưởng vời vợi hồng trần

người về từ lưu nguyễn

cành mai vẫn giữa sân


này là thần cú tặng Kim Oanh



chiều biển đời mênh mang

muốn trú thân vào hạt nắng vàng

sóng vỗ bờ mang mang...


Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

sự đáng sợ của nước Mỹ




LƯU Á CHÂU ( Trung Quốc)

(Đây là phần lược dịch bài nói của ông Lưu Á Châu, hiện đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)

Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc.

Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?

Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?
Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.
Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: “Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi.” Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: “Thưa thày, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ.”
Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: “Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!” Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ “dám”. Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông.
Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn!

Vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.

Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có chức vụ, có chức vụ thì không có đầu óc.
Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai.
Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia.
Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.
Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.
Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự.
Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia “dân chủ”. Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.

Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn:
Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên.Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.

Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc [7] nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?

Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.

Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.

Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.

Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.

Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố.

Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc. Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

nguồn:


Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

câu đối - Lãng Nhân Phùng Tất Đắc


***


Lê Thánh Tông, lúc còn là hoàng tử, một hôm dạo chơi trên bờ sông đào vùng Tống Sơn, tỉnh Thanh Hóa, tình cờ gặp một cô con gái xinh đẹp đang vo gạo ở dưới bến, liền đọc bỡn một câu:

Gạo trắng nước trong,
mến cảnh lại càng thêm mến cả ...

Cô gái tiếp tục vo gạo, khi xong, cắp rá ra về, ngoái cổ lại đọc:

Cát lầm gió bụi,
lo đời đâu đấy hãy lo cho ...

Hoàng tử khâm phục lời khuyên, vì bấy giờ đương buổi loạn li, làm thân nam tử hãy lo việc lớn xong đâu đấy, rồi hãy nghĩ tới việc ... kia khác.




***


Nhiều khi, gặp vế đối không đối được, phải tìm lối thoát bằng diễu cợt: Nguyễn Hòe đi với bạn vào chơi một chùa, được sư cụ tiếp đãi ân cần, thì mấy ông bạn quý lại quay ra báng bổ nhà chùa. Sư cụ bực mình ra câu đối:

Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ

Nguyễn Hòe cực chẳng đã phải đối bằng diễu cợt để cứu vãn thể diện chung:

Trên sư dưới vãi, ngảnh lưng trở lại, trên vãi dưới sư.




***


Vùng Nghệ An, vị sư kia vốn tính thích thơ phú, mỗi khi gần tết, lại viết câu đối, dán đỏ chóe cả chùa. Ông Hoàng Phan Thái giả làm người học trò nghèo, đến chùa xin ngủ nhờ. Đêm dậy, ông mò vào chỗ cột cửa Tam Bảo, thấy sư đã viết một đôi bốn chữ. Một bên là "Khuyến thiện trừng dâm", đối với "Cứu nhân độ thế". Ông viết nốt vào hai bên thành ra:

Khuyến thiện trừng dâm, con dâu đẻ tháng tư mồng tám?

Cứu nhân độ thế, của ai vay mất một đến mười?

Ông Thái lấy tích tháng tư mồng tám là ngày bụt sinh và câu phương ngôn: "Của bụt mất một đền mười", ý nói: đã khuyến thiện răn dâm, sao lại có ngày bụt sinh; đã cứu người giúp đời sao lại mất một đến mười? Hôm sau sư đọc thấy, giận lắm. Nhân lúc đó đang rót dầu, lại mải trừng mắt nhìn Thái nên để dầu đổ ra cả cái đế đèn, liền lẩm bẩm:

Dầu vương cả đế

Hoàng Phan Thái vừa chạy vừa ngoái lại đối:

Ỉa vãi vào sư




***


Khi còn đi học, Nguyễn Công Trứ cầm một quan tiền đi mua hàng cho thân mẫu, nửa đường gặp bọn đánh đáo rủ đánh ăn tiền, ông đứng lại chơi, rủi ro thế nào thua hết cả, ông tự an ủi bằng hai câu:

Tưởng làm đôi chữ mà chơi vậy
Bỗng chốc nên quan đã sướng chưa!

Chữ đây, tiếng Nghệ dùng cũng như tiếng đồng (đồng bạc, đồng tiền) ở ngoài Bắc. Quan là quan tiền nhưng lại có thể hiểu là làm quan, cũng như chữ có thể hiểu là chữ nho.

Hai câu trên, năm 1933, có người đã chép gửi cho ông Phạm Quỳnh, bấy giờ vừa từ ghế chủ bút báo Nam Phong nhảy lên ghế thượng thư:

Tưởng làm đôi chữ mà chơi vậy,
Bỗng chốc nên quan đã sướng chưa?



***