Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

họp mặt thường niên 2012


năm nay hân hạnh có sự góp mặt của các bạn khối Anh văn. ( Khi Diệu Liên báo nhiều bạn không dự được và bên khối Anh văn có 5 người tham dự, tui nói: vậy là lấy phe ta bù đắp phe mình)

 anh Dũng Đầu bạc, người cầm càng blog THVT 68-75


 anh Ngọc chồng Đặng Liên


 anh Thắng


 thằng trưởng thôn với thằng Lộc max.
anh trưởng thôn, con ông Tư Biểu, đã hẹn trước, mà tới giờ, người ta nhắc, ảnh mới bỏ bàn nhậu ở Bà Rịa chạy về. Hết biết.


thợ hình chân chính không dễ gì để chộp được một tấm như vầy


 anh Kim Hoàng chém gió khi hai người đẹp bước chân đi ra





 nét mặt và khổ hình của chị Vàng khiến thuyết phục người ta tin chắc rằng chị dư sức quản lý ảnh











 nụ cười này có phải là cười mím chi hông?


 anh Kim Hoàng và vợ thì mong có chuyện làm, anh Thiện cũng mong làm việc... mà hôm nay không có sự góp mặt của anh Thiện. Hình như cũng bởi chuyện làm, hôm kia ảnh từ Biên Hòa ra Vũng Tàu làm vài chén với Lộc và Phi Hùng.

anh Trương Thái Hòa (Hòa Sáu Len), người làm ăn giỏi, cán bộ (công ty OSC) giỏi, công tác xã hội giỏi (ban trị sự chùa Tịnh độ)
kế bên anh Hòa là anh Chung Hoa, là một người đang chèo chống "kinh người"

 anh Thắng, cũng đau quyết liệt lắm nhưng vẫn có mặt. Vừa bước vô bàn tui đã thấy sắc diện không tươi của anh. Cảm mến anh rất nhiều. Và cũng gởi lời vấn an anh Huê, cũng vì bệnh mà không dự được.














bà Năm Sa Đéc. tui, vợ tui và các cháu rất thích món bánh bò tuyệt chiêu. Và nhứt là tình bạn hữu từ VT mang tới Ông Trịnh tặng.


 chị Bích cứ cười ngây thơ vậy thôi


 mắt kiếng bự như vầy rất là thời trang, rất tiếc chị Mỹ Hạnh không chỉ chỗ bán


 nụ cười này bí ẩn không thua nụ cười của Mona Lisa




















 anh này ở vị thế này có nghĩa là người chống lưng cho quý bà. (Sao không nghe Mỹ Hạnh kiện cái vụ phát ngôn ở Bãi sau?)




















 thằng này sẽ tới ngày bị xử tử







Kính cáo chư vị,
họp mặt năm nay vui thì vẫn vui mà buồn vẫn buồn vì vẫn thiếu vắng nhiều người.

Đầu tiên phải kể là Diệu Liên, vì bận bịu chăm sóc bác trai nên không đi được. Mà Diệu Liên không đi được thì bà Tư Thời sự không đi, có chết không?

Rồi Thanh Tòng, nghe nói từ Phước Hải sẽ qua Vũng Tàu để cùng đi, cũng không có mặt. Chị Hải, hỏi thăm thì Ngọc Bích và Thu Cúc nói rằng Hải bận. Trong khi tui nghe báo rằng Thu Cúc bệnh, nhưng Thu Cúc lại có mặt (thiếu anh Đoàn).

Tấn Hạnh cũng vắng mặt. Hồng Anh cũng vì một đứa cháu bệnh nên phải lo.

Lý Xuân Hòa điện hoài không được, Kim Hoàng đoán nó đi Mỹ. Huy Hoàng có cháu nội bị bịnh "tay chân miệng". Thiện thì như ở phần hình ảnh có chua: đang bực bội trong người. Hoài Nghĩa cũng có lý do để vắng mặt...

kính cáo cùng bạn hữu, có gì sai hay sót sẽ tính sau.

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Cụ bà Henriette Bùi


Cụ bà Henriette Bùi, nữ bác sĩ đầu tiên của Việt Nam đã tạ thế ở tuổi 106

Đào Hùng

Bà Henriette Bùi sinh ngày 8 tháng 9-1906, là con gái thứ của Bùi Quang Chiêu, một chính khách nổi tiếng của Nam Kỳ, tốt nghiệp kỹ sư canh nông ở Pháp, đã từng lập đảng Lập Hiến năm 1919 và chủ bút các tờ báo La tribune indochinoise, L’Echo annamite  Đuốc nhà Nam. Thân mẫu là Vương Thị Y, thuộc một gia đình giàu có người gốc Hoa. Họ Bùi là người gốc Huế, nhưng sinh sống tại Mỏ Cày (Bến Tre) từ nhiều đời, đã vào làng Tây.
Bà Henriette sang Pháp du học năm 1921 lúc 15 tuổi, năm 1926 tốt nghiệp bậc trung học tại Lycée Fenelon ở Paris. Năm 1927, bà theo học Đại học Y khoa Paris (Faculté de Médecine de Paris). Năm 1934, bà tốt nghiệp chuyên ngành sản khoa với lời khen xuất sắc của hội đồng giám khảo. Bà là người gốc Việt đầu tiên tốt nghiệp Đại học Y khoaParis khi 29 tuổi.
Trở về Việt Nam năm 1935, bà nhậm chức trưởng khoa hộ sinh ở Chợ Lớn. Trong năm 1935, bà lập gia đình với luật sư Vương Quang Nhường, Tiến sĩ Luật khoa đầu tiên người Việt, cũng là đảng viên đảng Lập Hiến. Nhưng không đầy 2 năm sau, hai người ly hôn vì khác biệt trong cách sống. Sau đó bà sống cùng kỹ sư Nguyễn Ngọc Bích, tốt nghiệp Đại học Bách khoa Paris (Ecole Polytechnique de Paris). Bà đã mở nhiều lớp đào tạo y tá và y sĩ ngành sản khoa cho toàn Nam Kỳ. Bà luôn yêu cầu tinh thần trách nhiệm xã hội cao, với tính cách độc lập, bà bị các y sĩ người Pháp gây khó dễ, nhưng vẫn đấu tranh cho quyền bình đẳng giữa người Pháp với người bản xứ. Tương truyền, bà từ chối mặc y phục Âu Tây để người Pháp kính nể hơn. Giới bác sĩ Pháp thời ấy nói rằng, nếu bà mặc y phục ViệtNam, người ta sẽ lầm tưởng bà là một “bà mụ đỡ đẻ” hơn là một bác sĩ sản khoa. Bà cương quyết từ chối, vẫn cứ tiếp tục hãnh diện trong bộ y phục ViệtNam của mình. Bà còn là người đi đầu trong cuộc vận động thay đổi lối sống của phụ nữ Việt Nam, là người đầu tiên mặc áo tắm đi bơi ở bể bơi công cộng, là phụ nữ đầu tiên đánh quần vợt ở Sài Gòn (trong khi ở Hà Nội bà Hoàng Xuân Hãn là người đầu tiên), bà còn tiếc là chưa kịp học lái máy bay!
Năm 1945, sau cuộc cách mạng giành chính quyền, ông Bùi Quang Chiêu cùng mấy người con, trong đó có người con gái út mới 16 tuổi, đều bị sát hại ở Mỏ Cày. Trong khi đó người bạn đời của bà là Nguyễn Ngọc Bích, tham gia kháng chiến, làm chỉ huy phó Khu IX Nam Bộ, bị Pháp bắt và kết án tử hình. Nhờ bà cùng các bạn bè ở Pháp vận động ráo riết đòi tự do cho ông Bích, bản án tử hình đã bị hủy, nhưng ông Bích bị buộc phải rời khỏi ViệtNam. Ông Bích sang Pháp dạy môn vật lý tại Đại học Y khoaParis. Năm 1950 bà sang Nhật học thêm môn châm cứu. Năm 1971 bà sang Pháp tiếp tục hành nghề y và sống với ông Nguyễn Ngọc Bích cho đến khi ông qua đời. Năm 1966 bà gia nhập một tổ chức từ thiện, trước khi tổ chức “Médecins sans Frontière” (Bác sĩ không Biên giới) được thành lập.
Mãi đến năm 1976 bà mới về hưu ở tuổi 71. Biệt thự tư gia của bà số 28 đường Testard được hiến tặng cho Trường Đại học Y khoa Sài Gòn (sau năm 1955 đổi là đường Trần Quý Cáp).
Cho đến tuổi 105, trong lần tiếp những người đến thăm tháng 6-2011, trí nhớ của bà vẫn còn khá tốt, sinh hoạt vẫn nhanh nhẹn, nhớ mặt nhớ tên những người bạn cũ, càng nhớ lâu những chuyện xa xưa thời còn trẻ. Nhắc đến chuyện gia đình, bà cho đó là chuyện lịch sử, hãy để cho lịch sử phán xét. Bà Henriette thường nói vui là “Tôi sẽ còn sống cho đến năm 121 tuổi”, ý nói để lập kỷ lục sống lâu trên đất Pháp, do một bà người Pháp giữ, sống đến 120 tuổi, vừa mất cách đây không lâu. Bà mất ngày 27 tháng 4 năm 2012 tại Paris, thọ 106 tuổi.

Đ. H.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

bí...



"ta giờ như người lữ hành lạc lối trong đêm tăm tối bão táp mưa sa"...



Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

bốc hơi, hì hì



Thứ Bảy, 02/06/2012, 07:39 (GMT+7)
Ba dự án biến đổi khí hậu bị Đan Mạch tạm dừng tài trợ:
6 tháng, bốc hơi 11,5 tỉ đồng
TT - Ngày 1-6, Đại sứ quán Đan Mạch tại Hà Nội phát đi thông cáo báo chí cho biết đã tạm dừng hoạt động ba trong bốn dự án VN nhận viện trợ không hoàn lại của nước này để tiếp tục làm rõ. Số tiền bị sử dụng không hợp lý có thể lên tới 3,3 triệu kroner (khoảng 11,5 tỉ đồng).
>> Đan Mạch ngưng tài trợ 3 dự án tại Việt Nam


Chi tiết khoản tiền bốc hơi được công khai trên website của Bộ Ngoại giao Đan Mạch
Những phát hiện này sẽ được hai chính phủ và các cơ quan thực thi đánh giá kỹ lưỡng trước khi có kết luận cuối cùng.

Trả 1 tỉ đồng cho hai nhân viên kiểm tra tài liệu

Bộ Ngoại giao Đan Mạch cũng đã công khai báo cáo về ba dự án này trên website của mình. Trong báo cáo, tư vấn trưởng của Cơ quan Đảm bảo chất lượng viện trợ phát triển Đan Mạch Tine Lunn cho biết Hãng tư vấn độc lập PriceWaterhouseCoopers (PWC) đã kiểm tra báo cáo tài chính của bốn dự án.

Báo cáo nhấn mạnh những phát hiện cần phải kiểm tra thêm, nhưng có những khoản đã bị chi sai mục đích, hoặc chi phí cao hơn giá thực tế, thậm chí là không hề có thực chi. Dự án “Tác động của biến đổi khí hậu đến biến đổi sử dụng đất và thay đổi sinh kế cộng đồng ở đồng bằng sông Hồng” (đối tác phía VN là Trung tâm quốc tế nghiên cứu biến đổi toàn cầu (ICARGC) thuộc ĐHQG Hà Nội), các khoản sai trái lên tới 4,4 tỉ đồng.

Trong đó có những khoản chi lương và thù lao không có chứng từ, hơn 1 tỉ đồng được trả cho hai hợp đồng với nhân viên nghiên cứu của dự án chỉ để kiểm tra lại tài liệu, thu thập và xử lý dữ liệu; gần 270 triệu đồng được ghi sổ sách nhưng không hề có thực chi; gần 180 triệu đồng được ghi là trả cho một tư vấn viên nhưng không có thực chi và tư vấn viên này đã xác nhận là công việc này bị hủy trên thực tế; khoảng 1,1 tỉ đồng là thâm hụt tiền mặt so với cân đối sổ tiền mặt - dự án giải thích là khoản tiền này được tạm thời sử dụng cho mục đích của các dự án khác...

Ngoài ra, PWC cũng lưu ý là 250.000 kroner (khoảng 857 triệu đồng) đã được tạm ứng cho bốn nhân viên mà không có mục đích rõ ràng và các khoản ứng này đã được quyết toán sau một năm.

Ăn lương hai đầu

Với dự án “Đánh giá những tác động của biến đổi khí hậu đến điều kiện tự nhiên, môi trường và phát triển kinh tế - xã hội ở Trung Trung bộ VN” do Viện địa lý thuộc Viện Khoa học - công nghệ VN thực hiện, hơn 5,3 tỉ đồng đã bị chi sai. Trong đó gần 500 triệu đồng là tiền lương và thù lao bao gồm các khoản bồi dưỡng, lương gấp đôi cho nhân viên dự án (nhân viên hưởng lương của cả viện lẫn dự án), hơn 1,4 tỉ đồng cho các khoản học bổng giáo dục nhưng không có quy trình lựa chọn rõ ràng, khoảng 615 triệu đồng để mua ôtô sử dụng cho dự án.

Mặc dù ngân sách này được thông qua từ đầu, nhưng không có mục sổ sách nào nói đến tài xế. Trong khi một tài xế của viện xác nhận xe này rất ít dùng vì các chuyến thực địa xảy ra ở miền Trung VN và các nghiên cứu viên thường sử dụng máy bay; PWC còn quan sát thấy Viện địa lý đã chuyển một khoản tiền của dự án qua ngân hàng và giải thích là viện tạm thời mượn tiền mặt từ dự án và đã trả lại.

Tài trợ học bổng cho con gái của cán bộ dự án

Với dự án “Biến đổi khí hậu và các hệ sinh thái vùng cửa sông của VN” - đối tác VN là Viện Hải dương học thuộc Viện Khoa học - công nghệ VN, tổng cộng khoảng 1,3 tỉ đồng đã bị chi sai. Trong đó, khoảng 36 triệu đồng được trả trực tiếp cho nhân viên để trang trải bảo hiểm xã hội, y tế và thất nghiệp trong khi các khoản này cũng được viện trả; hơn 845 triệu đồng là học bổng thưởng cho con gái của điều phối viên dự án, do giám đốc dự án phê duyệt mà không qua quá trình lựa chọn ứng cử viên. Cô con gái này đã làm việc ở viện được ba năm trước khi có học bổng trên nhưng gần đây đã rời viện sau khi hoàn tất học bổng. Viện cũng chi hơn 173 triệu đồng để mua máy tính xách tay cho các nghiên cứu sinh nhưng không hề bắt buộc trả lại máy sau khi dùng.

Cuối cùng, với dự án “Tạo giống lúa chịu ngập chìm và mặn thích nghi với điều kiện nước biển dâng cho các vùng đồng bằng ven biển VN” do Viện di truyền nông nghiệp thuộc Bộ NN&PTNT thực hiện chỉ có hai khoản với tổng giá trị 78.385 kroner (khoảng 268 triệu đồng) cần làm rõ là khoảng 115 triệu đồng để dự một hội thảo ở Áo chưa được quyết toán, trong đó 52 triệu đồng để chi cho một kế toán dự án không liên quan gì đến hội thảo đi dự.

Trong khi đó, trao đổi với Tuổi Trẻ, vụ phó Vụ Hợp tác quốc tế Bộ NN&PTNT Trần Kim Long cho biết dự án do bộ làm chủ quản đã bước sang giai đoạn 2 và đang vận hành rất tốt. Còn TS Nguyễn Thị Anh Thu (ban quan hệ quốc tế ĐHQG Hà Nội) cho biết các chủ đầu tư dự án đang hoang mang về thông tin ngưng tài trợ các dự án này.

Báo cáo của Cơ quan Đảm bảo chất lượng viện trợ phát triển Đan Mạch viết: “Ba dự án đầu sẽ bị đình chỉ thực hiện và sẽ không chi trả thêm bất cứ khoản nào. Dự án cuối được phép tiếp tục dưới sự giám sát và kiểm soát cao hơn”.

Đan Mạch hiện là một trong những nước dành nhiều viện trợ phát triển nhất cho VN trong lĩnh vực biến đổi khí hậu. VN cũng là nước châu Á duy nhất được Đan Mạch triển khai chương trình nghiên cứu ứng phó với biến đổi khí hậu. Bốn dự án trên nằm trong khuôn khổ hợp tác được phê duyệt tháng 10-2011 với tổng kinh phí hơn 18 triệu kroner (khoảng 62,5 tỉ đồng) và đều là viện trợ không hoàn lại.

H.GIANG

Điều tra nhanh chóng

Đầu năm 2012, Đại sứ quán Đan Mạch đã nhận được những tin tức cho thấy các dự án có mập mờ về tài chính. Tháng 4-2012, sứ quán đã có trong tay tài liệu cho thấy sử dụng tiền sai mục đích. Ngày 24-4, báo cáo đầu tiên được gửi về Văn phòng Kiểm toán quốc gia Đan Mạch và chỉ hai ngày sau theo yêu cầu của Đại sứ quán, Hãng PWC bắt đầu quy trình xác minh các bản kê tài chính. Báo cáo được PWC hoàn tất một tháng sau đó.

Liên quan đến vụ việc, ngay trong chiều 1-6, Thứ trưởng Bộ Khoa học - công nghệ Trần Việt Thanh đã làm việc với đại sứ Đan Mạch tại VN John Neilsen. “Bộ Khoa học - công nghệ sẽ cùng Đại sứ quán Đan Mạch phối hợp với các bộ, ngành liên quan của VN sớm có kết luận cuối cùng một cách khách quan nhất” - ông Trần Việt Thanh nhấn mạnh.

H.GIANG - TTXVN


Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

ngáp


xưa tui mót được vài câu của Đào Tiềm (không nhớ người dịch), nay biểu diễn quý vị nghe mà... "gụng gún" ...

về đi sao chẳng về đi
ruộng hoang vườn rậm còn chi không về
đem tâm để hình hài sai khiến
còn nhọc nhằn than vãn với ai...





Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

...



du hồn theo những huyễn mơ

chen tâm thế sự dật dờ nhiễu nhương

tay vung chén rượu không lường

định thần, hoảng vía... nẻo đường bâng quơ

gió chiều chào tóc trắng phơ.

tháng năm.12


Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

truyện cực ngắn của Paulo Coelho


Xin lỗi Tuổi trẻ Cuối tuần (13-5-2012) cho lượm về đây một truyện trong chùm truyện cực ngắn của Paulo Coelho.


Đi tìm chân lý

Quỷ vương đang nói chuyện với lũ bạn thì thấy một người nọ đi trên đường. Chúng nhìn ông ta đi qua và thấy ông cúi nhặt cái gì đó trên đường.
"Ông ta tìm được cái gì vậy?" - một đứa trong đám bạn hỏi.
"Một mẩu chân lý" - Quỷ vương đáp.
Đám bạn có vẻ lo lắng. Một mẩu chân lý có thể cứu rỗi linh hồn người đó. Và địa ngục giảm đi một linh hồn. Nhưng Quỷ vương bình thản, lơ đãng ngắm cảnh.
"Mày không lo lắng sao?" - một đứa bạn hỏi - "Ông ta tìm được một mẩu chân lý rồi đó!".
"Tao không lo" - Quỷ vương đáp.
"Với mẩu chân lý đó ông ta sẽ làm gì mày biết không?"
Quỷ vương đáp: "Giống như mọi khi, ông ta sẽ lập một tôn giáo mới. Và sẽ khiến thêm nhiều người rời xa chân lý".





Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

tính pháp lý của vụ Văn Giang




THƯ TRAO ĐỔI

Kính gửi Giáo sư Đặng Hùng Võ – Nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường ViệtNam.

Chúng tôi là Luật sư Trần Vũ Hải và Lưu Vũ Anh, Thành viên Đoàn Luật sư Hà Nội.

Chúng tôi được biết ngày 28/04/2012, Ông đã trả lời trên đài BBC rằng Quyết định thu hồi đất liên quan đến dự án Ecopark, Văn Giang – Hưng Yên là đúng luật.

Qua tìm hiểu những tài liệu liên quan, Quyết định thu hồi đất (và giao đất) cho dự án này chính là Quyết định số 742/QĐ-TTg ngày 30/06/2004, do Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký (Có bản sao đính kèm theo thư này). Trong Quyết định này có nêu tờ trình số 99/TTr –BTNMT ngày 29/06/2004 của Bộ Tài nguyên và Môi trường, qua trao đổi trực tiếp với Ông, có thể  Ông đã ký tờ trình này thay mặt Bộ Tài nguyên và Môi trường. Ngoài ra Quyết định này có nêu tờ trình đề ngày 28/06/2004 của Ủy Ban nhân dân tỉnh Hưng Yên ( có bản sao đính kèm theo thư này), nêu những căn cứ là Luật Đất đai 1993 (có sửa đổi bổ sung những năm 1998, 2001), Luật Tổ chức Chính phủ năm 2001.


Như vậy, Quyết định trên đã không căn cứ vào Luật Đất đai năm 2003 và được ban hành  vào ngày cuối cùng có hiệu lực của Luật Đất đai 1993, trước khi Luật Đất đai 2003 có hiệu lực từ ngày 01/07/2004.

Đối chiếu với 02 Luật được nêu trong Quyết định 742/QĐ-TTg trên, chúng tôi khẳng định như sau (theo quan điểm của chúng tôi):

1/ Thẩm quyền giao đất theo Luật Đất đai 1993 Điều 23 (sửa đổi 1998 và 2001) đối với trường hợp Giao đất có thu tiền sử dụng đất để tạo vốn xây dựng cơ sở hạ tầng theo dự án (là trường hợp của dự án Ecopark) là Chính phủ.

Thủ tướng Chính phủ không phải là người có thẩm quyền giao đất (Thủ tướng Chính phủ không phải là Chính phủ). Trường hợp Chính phủ giao đất, việc này sẽ được quyết định trong một cuộc họp của Chính phủ hoặc được lấy ý kiến bằng văn bản đầy đủ từ ý kiến của các thành viên Chính phủ. Nếu đa số thành viên đồng ý, Thủ tướng ký quyết định giao đất nhân danh Chính phủ (gọi là Quyết định giao đất của Chính phủ không gọi là quyết định giao đất của Thủ tướng Chính phủ như văn bản 742/QĐ-TTg nêu trên.

Như vậy, Quyết định thu hồi đất nêu trên không do Cơ quan có thẩm quyền theo Luật Đất đai 1993 ban hành, nói cách khác quyết định này được ban hành trái thẩm quyền. Một quyết định ban hành trái thẩm quyền không phải là một quyết định đúng Luật.

2/ Quyết định giao đất trên không phù hợp Điều 22a khoản 1 và 2 Luật Đất đai 1993 (được sửa đổi 1998, 2001), xin được trích như sau:

“Điều 22a

1. Nhà nước giao đất có thu tiền sử dụng đất trong các trường hợp sau đây:

…..

D) Giao đất có thu tiền sử dụng đất đối với một số trường hợp để tạo vốn xây dựng cơ sở hạ tầng theo dự án do Chính phủ quyết định.

2. Việc giao đất có thu tiền sử dụng đất quy định tại điểm d khoản 1 Điều này phải bảo đảm các điều kiện sau đây:

A) Người sử dụng đất phải có dự án khả thi đã được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt;

B) Sử dụng đất phải theo đúng quy hoạch;

C) Người sử dụng đất phải có điều kiện về vốn và kỹ thuật.

Tiền thu được từ việc giao đất, tiền xây dựng công trình có được tương ứng với giá trị quyền sử dụng đất được giao phải được hạch toán đầy đủ vào ngân sách Nhà nước theo quy định của pháp luật.”

Theo chúng tôi được biết, chưa có dự án khả thi nào của Chủ đầu tư được Cơ quan Nhà nước có thẩm quyền (tại thời điểm có quyết định giao đất trên) phê duyệt liên quan đến dự án Ecopark. Chúng tôi có thông tin, ngày 18/06/2004, Bộ Kế hoạch và Đầu tư có văn bản  cho biết: “Phương án đền bù giải phóng mặt bằng dự án chưa bảo đảm tính khả thi; hồ sơ pháp lý của chủ đầu tư, khả năng tài chính cho việc thực hiện dự án…chưa đủ.” Thực tế tại thời điểm ngày 30/06/2004, (được coi là chủ đầu tư dự án này)  chưa quá 10 tháng hoạt động. Một quyết định giao đất cho đối tượng chưa đủ điều kiện được giao đất rõ ràng không phải là một quyết định đúng luật.

3/ Trong Quyết định giao đất nêu trên, không ghi rõ tên người sử dụng đất, chỉ ghi chung chung Chủ đầu tư và tại điều 2 của quyết định này giao cho Ủy ban nhân dân tỉnh lựa chọn và quyết định chủ đầu tư thực hiện dự án, thực chất là ủy quyền cho cấp dưới lựa chọn người được giao đất Lẽ ra trong mỗi Quyết định giao đất đều phải nêu rõ tên, địa chỉ người hoặc tổ chức được giao đất. Mặt khác theo Điều 25 của Luật Đất đai 1993 (được sửa đổi bổ sung 1998 và 2001) thì Cơ quan có thẩm quyền giao đất (trường hợp này là Chính phủ) không được ủy quyền cho cấp dưới,( tức ủy ban nhân dân tỉnh trong trường hợp này). Thực tế Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng chưa được ghi tên tại một  quyết định giao đất hợp pháp nào. Như vậy quyết định giao đất trên có thiếu sót nghiêm trọng và không phù hợp với Điều 25 Luật đất đai 1993 nêu trên.

Chúng tôi hy vọng với sự trình bày như trên, Ông sẽ thừa nhận quyết định thu hồi đất liên quan đến dự án Ecopark , Văn Giang, Hưng Yên là không đúng luật,  như Ông đã phát biểu với đài BBC ngày 28/04/2012, và sẽ đính chính bài phát biểu trên của Ông. Trường hợp Ông có ý kiến khác, chúng tôi đề nghị Ông có bài trao đổi về những quan điểm trên của chúng tôi.

Để khách quan chúng tôi sẽ mời những chuyên gia pháp lý có uy tín cho ý kiến về những vấn đề trên và liên quan.

Xin trân trọng chào Ông!

Luật sư Trần Vũ Hải, Luật sư Lưu Vũ Anh



khủng khiếp


Đó là một đêm thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc... Đường phố vắng tanh. Ông chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông lách vào. Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
- Bán cho tôi hai cái bánh.
- Chỉ hai thôi à? - ông chủ ngạc nhiên.
- Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
- Sherry là vợ ông à?
- Chứ anh nói ai? - người đàn ông gắt gỏng - Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à?

(tuổi trẻ cuối tuần)

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

anh Tư ơi!




Đọc bài phỏng vấn anh Tư : Tham nhũng không giảm, nghị quyết không thành công (tại đây), nghe anh nói nhiều câu thật sướng lỗ rốn.  Anh Tư nói :”Chúng ta đang nói đến “một bộ phận không nhỏ…” thì bộ phận này ở đâu phải được chỉ ra cụ thể. Nhóm lợi ích nằm ở đâu cũng phải được chỉ ra. Đó là nhìn thẳng vào sự thật, không được né tránh. Tư tưởng của nghị quyết trung ương 4 lần này đòi hỏi như vậy.“

Anh Tư nói phải quá. Cần phải chỉ ra bộ phận không nhỏ là ở đâu, gồm những ai, mới gọi là nhìn thẳng vào sự thật. Chứ cứ tình trạng ông nào cũng  la lớn có một bộ phận không nhỏ nhưng khi hỏi bộ phận không nhỏ ở đâu gồm những ai thì hết thảy đều nhếch mép cười trừ, vậy thì la lớn làm cái gì, vô ích.

Nhưng ai nói đây?





Đám dân tụi tui cũng lắm người có khả năng chỉ ra cái bộ phận không nhỏ ấy, mỗi tội là họ sợ nếu họ mở miệng nói ra, trước sau cũng bị tóng giam như  Cô gái Đồ Long mà thôi, chả ai dại. Giả sử anh Tư có cam kết những người chỉ ra bộ phận không nhỏ sẽ được Nhà nước bảo vệ thì cũng chẳng ai dám ho he. Người ta sẽ không bắt tội đó thì sẽ bắt tội khác, như Anh Điếu Cày bị bắt tù vì tội trốn thuế, ts CHHV bị bắt vì can tội tàng trữ hai bao cao su đã qua sử  dụng đó anh Tư, cực lắm. Mà cũng chẳng cần bắt bớ làm gì cho phức tạp, chỉ cần cho vài dùi cui vào gáy vì can tội không đội mũ bảo hiểm là xong om, dễ không à.

Cho nên nếu anh Tư đi đầu bước trước, làm gương cho các đảng viên quần chúng noi theo thì ước muốn của anh Tư may ra mới thành sự thật. Ví dụ anh Tư nói to cho thiên hạ biết trong  BCT có bộ phận không nhỏ không, nếu có thì gồm những ai. Nếu BCT 14 người tìm kiếm gặp khó khăn thì anh Tư thử tìm xem trong tứ trụ triều đình có bộ phận không nhỏ không. Với tứ trụ triều đình, một người là bộ phận nhỏ, hai người là bộ phận không nhỏ đó anh Tư. Anh Tư tìm đi, dễ không à.

Nói vậy thôi, e rằng anh Tư không tìm được đâu, muôn năm không tìm được.Tìm hai người trong bốn người là chuyện quá dễ mà tìm không ra thì việc tìm bộ phận không nhỏ trong 3 triệu đảng viên là chuyện đơm đó ngọn tre, làm sao tìm được anh Tư ơi. Hu hu

http://quechoa.info/2012/05/03/de-khong-anh-tu-a/





gà vịt



Quý vị nào rành Anh ngữ vô giùm cái link này và phán coi nó là gà hay vịt.... thành thực cảm ơn!

http://www.theepochtimes.com/n2/china-news/beijings-leader-said-to-reach-four-consensuses-before-18th-congress-230394.html


Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

dạy khôn




Bí thư Tỉnh uỷ Khánh Hoà "dạy khôn" ở Đại học khoa học Huế

Hà Văn Thịnh
(Văn hóa Nghệ An)

 
Trường tôi, vừa làm lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập – tức là tính từ khi ông Ngô Đình Diệm và Linh mục Cao Văn Luận đã lập nên cái trường này (1957-2012). Tất nhiên, về dự hội trường chỉ toàn những người sinh sau muộn mằn, đến với Huế sau năm 1975.

Trước khi làm Lễ chính thức Kỷ niệm (19.4.2012), cả trường náo nức rằng thì là khoa Văn là oai nhất; rằng thì là thành đạt như khoa văn, Đại học Tổng hợp Huế (nay là ĐHKH) chỉ có một mà thôi. Nguyên do, rất chi là giản dị: Một cựu giảng viên của khoa là ông Lương Ngọc Bính, đương kim bí thư tỉnh ủy Quảng Bình; một là Lê Thanh Quang, cựu sinh viên khóa 3, đương kim bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa!

Từ cổ chí kim, sánh về mức độ “thành đạt”, khoa Văn Đại học Tổng hợp Huế chỉ thua có Harvard. Chính vì thế nên sự náo nức của thăng hoa thì gần như thành lố, sự mê say của cái yêu chưa đúng chỗ, cái đúng gần lắm với sai, cứ việc băng hoa, băng nụ đến tẽn tò. Ai chẳng thích con em mình, học trò mình, cán bộ cũ của mình đem tới nhiều tình yêu và cơ hội để ngẩng cao hơn cái…lầm lũi và cái dở với đời?

Hôm làm lễ tại Nhà Văn hóa Trung tâm tỉnh Thừa Thiên Huế, ông Lương Ngọc Bính, bí thư QB, đến nhắc với ông Phó Hiệu trưởng trường ĐHKH rằng khi giới thiệu, phải nhớ bí thư tỉnh ủy là Ủy viên Trung ương Đảng đấy. Chẳng lẽ, nếu thiếu, quên giới thiệu cái chức Ủy viên Trung ương Đảng, địa vị của ông bí thư QB có kém đi chăng?

Tiếp đó, ông Lê Thanh Quang, cựu sinh viên khóa 3, Bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa nói chắc nịch rằng ông ta giỏi, thành đạt như hôm nay  là nhờ giảng viên thỉnh giảng từ Hà Nội(?) Nguyên văn: “Chúng tôi được học các giáo viên từ Hà Nội vào hết”. Nói như thế chẳng khác gì cho các thầy cô giáo cũ của ông một cái tát âm vang rạo rực giữa gian bảy của mặt trời. Các vị không có công lao gì đâu nhé. Đào tạo tôi “nên người” toàn là Hà Nội và chỉ Hà Nội mà thôi. Ông Quang bí thư hình như thích lẳng lơ với sự thật nên ông nói tiếp rằng, khoa văn ngày nay tuyển nhiều quá, nên tuyển ít thôi. Thì ra, ông quay lại kỷ niệm để dạy bảo các thầy cô. Các thầy cô có biết gì cái chuyện tuyển sinh viên nhiều hay ít. Đó là trách nhiệm của ông Bộ trưởng Bộ GD-ĐT cơ mà? Nói như thế vẫn chưa đã, vì ông Lê Thanh Quang đế thiên đế thích cái căn bệnh răn dạy cuộc đời, nên cứ nghênh ngang nói tiếp: “Tôi xin kể một câu chuyện. Có một sinh viên (mới) hỏi tôi rằng, vì sao ngày xưa anh giỏi thế, học chi biết nấy, chẳng cần dối gian, đằng đãi bao giờ”? Tôi trả lời rằng vì ngày xưa được học nhiều thầy giỏi nên khác với ngày nay(!)? Câu trả lời này xét về điểm số tặng cho nhân cách của cán bộ khoa văn là không thể nào so sánh nổi. Xét về mặt nhân học, XHH, là nỗi đớn đau còn mãi đến… muôn đời; bởi dù có ngu chi đi nữa, ai cũng phải nhất định – buộc phải biết rằng, ông Lê Thanh Quang hàm ý “tri ân” các thầy giáo cũ là, nếu tôi đây có thành đạt, thành bí thư tỉnh ủy như bây giờ, không phải do công lao các thầy cô của Đại học Khoa học Huế mà là, nhờ công ơn của những người thầy giỏi giang ngoài Hà Nội; và, Đại học Khoa học Huế, trình độ chỉ có thế thôi cà, nếu không muốn nói là kém....

Buồn và đau đớn, tôi hỏi Nguyễn Thế Thịnh (NTT) – Trưởng đại diện báo Thanh Niên tại miền Trung, một câu, đại ý: “Anh nghĩ sao về cái văn hóa bí thư”? NTT nói rằng, một, thầy cứ viết nguyên xi cuộc trao đổi này, bởi nỗi đau không ai chịu nổi phải được “giải mã’, được hiểu rõ ràng. Hai, em đau nhất là câu anh Lê Thanh Quang nói, hồi trước “các thầy Hà Nội dạy HẾT”. Chẳng có ai lại tàn nhẫn với thầy cô giáo cũ của mình như thế. Ba, anh Lê Thanh Quang quen dạy đời rồi hay sao ấy nên anh ấy quên, nhầm chỗ đến thậm nguy. Anh ấy đến Huế không phải với tư cách là người RĂN DẠY các thầy cô mà phải là người học trò về báo hiếu, báo lễ với thầy. Thành đạt rồi đến, rồi vênh vang, rồi chỉ đạo, rồi dạy bảo – đó không thể là văn hóa học trò…        

Tôi hỏi PGS.TS H.V.H. rằng chuyện như thế, anh nghĩ sao? Thầy H. nói, em nhận được hàng chục cuộc điện thoại phàn nàn về cái bài giảng đạo đức của ông bí thư tỉnh ủy Khánh Hòa, nhưng biết làm sao thầy ơi. Chuyện như thế, giống thế và nhiều lắm thế, có đầy rẫy trong cuộc đời này…

http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4410-bi-thu-tinh-uy-khanh-hoa-qday-khonq-o-dai-hoc-khoa-hoc-hue.html

(Bài này cũng có một bài phản hồi trên trang Văn hóa Nghệ An)


Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

lạm phát thấp bất thường




Thứ sáu, 27/4/2012, 08:13 GMT+7  (vnexpress.net)
     
Ông Lê Đăng Doanh: 'Lạm phát thấp hiện nay là bất thường'

Lãi suất giảm, lạm phát thấp song Tiến sĩ Lê Đăng Doanh - nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu và Quản lý Kinh tế Trung ương lo ngại, nền kinh tế có thể rơi vào vòng xoáy nguy hiểm vì doanh nghiệp phá sản, tăng trưởng trì trệ.


- Chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng GDP dự kiến năm nay khoảng 6-6,5% nhưng nhiều chuyên gia kinh tế đều cho rằng, chỉ tiêu này rất khó đạt. Ông có dự báo như thế nào về việc đạt mục tiêu tăng trưởng?

- Tôi cho rằng, mục tiêu tăng trưởng 6,5% sẽ rất khó đạt được vì đầu tư xã hội dự kiến còn 33,5% GDP. Năm 2011, chúng ta đầu tư 39,8% GDP nhưng tăng trưởng chỉ đạt 5,89%. Thống kê cho thấy đã có 2.200 doanh nghiệp phá sản và 12.000 đơn vị đăng ký ngừng kinh doanh. Rõ ràng, đây là con số rất đáng lo ngại.

Cùng với đó là tiêu dùng điện cho sản xuất giảm mạnh, nhập khẩu nguyên vật liệu cũng giảm (bông giảm 30%, sợi giảm 14%, tín dụng giảm 1,96%). Ngược lại, tồn kho hàng hóa tăng 34%, một con số không nhỏ. Tôi e rằng, tình hình này sẽ tác động xấu đến việc làm, thu nhập của người lao động kéo theo những tiêu cực khác về xã hội.

- Ông nhận xét thế nào bức tranh kinh tế Việt Nam qua con số lạm phát 4 tháng đầu năm rất thấp, quý I xuất siêu lên tới 224 triệu đôla nhưng tăng trưởng chỉ đạt 4%?

- Không nên quá chủ quan vì mức lạm phát thấp. Thực tế, lạm phát thấp là do sức mua giảm mạnh, hàng hóa không bán được và lượng tồn kho cao. Còn xuất siêu chủ yếu do nhập khẩu giảm chứ tăng xuất khẩu chưa cao. Tôi cho rằng, chỉ số CPI tháng 4 chỉ tăng 0,06%, vì chỉ số giá đã chịu tác động rất lớn từ vụ bê bối chất tạo nạc trong thịt lợn, khiến mặt hàng chiếm quyền số lớn trong rổ hàng hóa giảm giá mạnh.

Rõ ràng CPI đã đi phi quy luật vì có hiện tượng bất bình thường. Khi cung cầu ổn định, chắc chắn chỉ số giá sẽ biến động trong tháng sau khi giá xăng dầu, giá thuốc, viện phí tăng.




Nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế và Quản lý Kinh tế Trung ương Lê Đăng Doanh. Ảnh: B.D.


- Theo ông, đâu là nguyên nhân khi trần lãi suất đã giảm từ 14% xuống 12% một năm, lãi suất cho vay cũng hạ nhiệt nhưng doanh nghiệp vẫn chưa tiếp cận được vốn?

- Thực ra, doanh nghiệp khó tiếp cận vốn ngân hàng có rất nhiều nguyên nhân; trong số đó có lý do doanh nghiệp ế hàng dẫn đến tồn kho lớn, không trả được nợ cũ và họ không còn tài sản thế chấp. Cũng có trường hợp một số doanh nghiệp khác không chịu được mức lãi suất tuy đã giảm nhưng vẫn còn cao. Đa số doanh nghiệp chỉ cần vay vốn lưu động, nhu cầu vay cho đầu tư mở rộng sản xuất rất thấp.

Thực tế, hàng nghìn doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động không có nhu cầu vay vốn. Vòng quay đồng tiền đã giảm từ 2,5 xuống còn 0,8 cho thấy tiền tệ có dấu hiệu bị ngưng trệ. Do đó, theo tôi, vấn đề quan trọng là cần có phương án khoanh, giãn nợ, cho vay bắc cầu để tạo điều kiện cho doanh nghiệp có điều kiện sản xuất tốt được vay vốn và hoạt động trở lại.

- Kinh tế Việt Nam đang suy giảm nhưng chứng khoán lại tăng trưởng rất mạnh trong thời gian gần đây, thậm chí còn trở thành thị trường hút ròng gần 100 triệu đôla từ nước ngoài. Ông nhận định thế nào về hiện tượng này?

- Thời gian dài vừa qua, giá cổ phiếu đã xuống thấp dưới giá vốn. Một số nhà đầu tư nước ngoài đã tận dụng cơ hội này để mua vào nên vốn ngoại tăng mạnh dẫn đến thị trường được hồi phục khoảng 30%. Tôi cho rằng, chỉ khi kinh tế hồi phục thì thị trường chứng khoán mới tăng trưởng vững chắc được.

- Giá điện tăng cuối năm 2011, rồi giá xăng tăng 2 lần trong 1 tháng gần đây, ông có nhận xét gì về khả năng kiềm soát lạm phát năm 2012 khi Ngân hàng Nhà nước liên tiếp giảm lãi suất ?

- Kinh tế Việt Nam sẽ còn phải đối mặt với sức ép tăng giá. Tuy vậy, nhìn chung do sức mua đã kiệt quệ nên năm 2012, tôi cho rằng, lạm phát sẽ không cao như 2011. Đây là điều chúng ta có thể tin tưởng. Còn đưa ra con số cụ thể là bao nhiêu phụ thuộc rất nhiều vào các thông số từ nay đến cuối năm.

- Vậy để thực hiện mục tiêu tăng trưởng nhưng vẫn đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát thì các chính sách kinh tế cần có thay đổi gì?

- Mấu chốt vấn đề theo tôi lúc này là cần thực hiện tái cấu trúc kinh tế, cải cách thể chế, bộ máy cũng như doanh nghiệp Nhà nước. Cần phải thực hiện hệ thống quản trị chuyên nghiệp, công khai minh bạch, làm rõ quyền chủ sở hữu vốn trong doanh nghiệp Nhà nước. Một trong những cốt lõi là làm rõ trách nhiệm giải trình, vì tiền của doanh nghiệp Nhà nước cũng từ người dân mà ra. Doanh nghiệp làm ăn thua lỗ hoặc thất thoát phải giải trình đầy đủ, công khai trước nhân dân.

- Theo ông, thách thức lớn nhất của nền kinh tế Việt Nam trong 8 tháng còn lại của năm là những vấn đề gì?

- Trong 8 tháng tới thách thức của nền kinh tế Việt Nam là rất lớn. Vì kinh tế thế giới đang trong tình trạng khó khăn, nên Việt Nam sẽ phần nào bị tác động. Kinh tế châu Âu, Mỹ khó khăn, tăng trưởng của Anh và Pháp âm sẽ làm cho thị trường xuất khẩu của Việt Nam bị hạn chế. Trong bối cảnh doanh nghiệp trong nước khó khăn, Nhà nước phải cứu họ. Ngân hàng phải hỗ trợ doanh nghiệp thay vì cứu các đơn vị thân quen. Chính sách vay vốn phải công khai minh bạch, tránh hiện tượng lo lót cho các doanh nghiệp sân sau.

Bên cạnh đó, theo tôi không thể xem thường tác động xã hội của việc hàng loạt doanh nghiệp đình chỉ hoạt động, giải thể, nhất là đối với lĩnh vực bất động sản, xây dựng. Bởi cùng với việc ngưng trệ sản xuất, phá sản thì hàng nghìn người lao động sẽ không được trả lương. Theo tôi, nếu những vấn đề này không được giải quyết triệt để thì Việt Nam sẽ rơi vào vòng xoáy rất nguy hiểm. Đó là doanh nghiệp phá sản, người lao động mất việc làm, tâm lý xã hội hoang mang gây ra hệ lụy là kinh tế khó tăng trưởng.

Hoàng Lan - Nhật Minh

http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2012/04/ong-le-dang-doanh-lam-phat-thap-hien-nay-la-bat-thuong/


Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

chào xin lỗi


Tui buồn vì mấy hôm nay không đụng pc được, vì cái máy phải cho thằng cháu làm vệ sinh. Đó là lời xin lỗi thô mộc của tôi, mong được xí xóa.
Xin tiếp tục tào lao bằng câu chuyện "thường ngày ở ta", lấy từ cuốn "Những câu chuyện hài" của Long phi:

"Có lần tôi chạy xe tải đường dài với một tài xế. Lúc đi qua thôn trang nọ, có một nông phu trạc tuổi trung niên bỗng chạy nhanh qua đường, xe tải phanh giật lại, xém tông vào ông ta. (thắng lại nghĩ chắc là an toàn hơn phanh? (người dẩn)).
Người nông phu nổi cơn tam bành, hướng về tài xế chửi rủa không ngớt.
Tài xế không thèm nhếch mép, châm một điếu thuốc, từ từ hút, nghe vị nông phu chửi từ "thôn chửi" lên tới "cuốc chửi". Tài xế hút xong điếu thuốc, nông phu vẫn còn chửi.
Lúc này bác tài xế mới tức giận quát: "Nếu lúc nãy tôi phanh chậm chút nữa thì đã tông chết ông rồi, liệu bây giờ ông còn đứng đó mà chửi tôi được không?".

(Tui mấy lần va chạm giao thông ở đất nước mến yêu, (tui còn đất nước nào khác?), tui rất yên tâm như bác tài kia, mọi sự nên tin tưởng mà giao cho... bề trên).


Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

chuyện Kennedy vui vui



Vào năm 1962, cả nhà Kennedy đến thăm nước Pháp. Jacqueline (vợ ông) nói tiếng Pháp khá tốt, nhân dân Pháp và tổng thống Pháp rất có thiện cảm với họ. Ngày cuối cùng ở Paris, tại cung điện Mùa hè, Kennedy có buổi họp báo. Ông đã nói với phóng viên rằng: "Tôi tự giới thiệu với các vị, tôi là Kennedy, được đi cùng với Jacqueline tôi rất vinh hạnh".

Lời bình:

Phải chăng bạn cũng từng mất đi cơ hội thể hiện mình nên không vui? Phải chăng bạn đã từng vì vợ mình giỏi hơn  mình mà mất vui? Vậy thì hảy nhìn tổng thống Kennedy! Lão tử nói: "Không tự cho mình là lớn, mà rốt cuộc trở thành to lớn". Sự hài hước và thoáng đạt của Kennedy rốt cuộc tự nó trở thành điều lôi cuốn mọi người.

(lấy từ cuốn Những câu chuyện hài, nhà xuất bản Thời đại)





Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

trùng khánh




Trong giây phút lãng mạn, người viết này có mơ đến ngày về hưu thì sẽ... viết kịch! Nhưng coi như chuyện ấy khó thành vì những gì được thấy từ Trùng Khánh, dù chỉ một phần, cũng có thể khiến thiên tài Shakespeare, tác giả Bi kịch Macbeth, phải giải nghệ. Vì tưởng tưởng chưa tới....  Người viết tầm thường này đành trở lại nghiệp bình luận, nói chuyện về Trùng Khánh và vụ Bạc Hy Lai ngã ngựa.



Trước hết là về bối cảnh, tiền trường và hậu trường...

Mùa Thu năm nay, có thể vào Tháng 10, Đảng Cộng sản Trung Hoa có Đại hội khóa 18. Qua "Thập Bát Đại", 2.270 đại biểu của hơn 80 triệu đảng viên sẽ bầu ra Ban chấp hành Trung ương gồm hơn 350 Trung ương Ủy viên và Dự khuyết. Rồi Ban Chấp hành bầu ra Tổng bí thư đảng, và Bộ Chính trị gồm 25 Ủy viên - bên trong có chín người của Thường vụ Bộ Chính trị - và hơn chục ban bệ khác của đảng. Từ đấy mới có những người sẽ lãnh đạo nhà nước, quốc hội, chính phủ, quân đội, v.v... Đấy là mặt tiền. Là dân chủ tập trung, từ dưới lên!

Thực tế nơi hậu trường thì mọi việc phải do Bộ Chính trị của Đại hội 17 chuẩn bị từ trước.

Đại hội năm nay có tầm quan trọng 10 năm mới thấy một lần, là đề cử thế hệ lãnh đạo thứ năm, sau các thế hệ Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào. Trong cơ chế quyền lực tối cao là Thường vụ Bộ Chính trị sẽ chỉ có hai người ở lại: Phó Chủ tịch Tập Cận Bình và Phó Thủ tướng Lý Khắc Cương, với hy vọng lên thay Chủ tịch Hồ Cẩm Đào và Thủ tướng Ôn Gia Bảo kể từ đầu năm tới. Hai nhân vật này đã được cân nhắc, chọn lựa và cất nhắc từ Đại hội 16, 10 năm về trước. Cũng theo tinh thần này, Đại hội 18 sẽ cân nhắc và chọn lựa trước những đảng viên trẻ sẽ là thế hệ lãnh đạo thứ sáu, cho 10 năm sau.

Còn lại Đại hội 18 sẽ chọn bảy Ủy viên mới của Thường vụ Bộ Chính trị trong số 25 Ủy viên Bộ Chính trị hiện nay. Việc đề tử "thất hiền" đó là trận thế của nền dân chủ "với màu sắc Trung Hoa", và theo "định hướng xã hội chủ nghĩa"....

Trong số các Ủy viên Bộ Chính trị có triển vọng được vào Thường vụ có Bạc Hy Lai, Bí thư Trùng Khánh từ gần năm năm trước, sau khi đã là Bộ trưởng Thương mại và Bí thư Liêu Ninh. Bạc Hy Lai là con trai của công thần Bạc Nhất Ba, một trong "bát đại nguyên lão" từ thời Cách mạng dựng nước. Vì xuất xứ đó, Bạc Hy Lai được coi là thuộc "Thái tử đảng". Dù Bạc Nhất Ba từng là nạn nhân của Mao trong cuộc Đại Văn Cách, Bạc Hy Lai vẫn trung thành với đảng và còn đặc biệt tôn sùng Mao Trạch Đông.

Thành tích của Bạc Hy Lai là phát triển thành phố Trùng Khánh có hơn 30 triệu dân lên hạng siêu quần.

Là một trong năm đơn vị hành chánh do Trung ương quản lý, Trùng Khánh khác hẳn bốn thành phố Thượng Hải, Bắc Kinh, Thiên Tân hay Quảng Châu, vì bị khóa trong đất liền. Chứ không mở ra buôn bán với thế giới bên ngoài như các tỉnh, thành duyên hải.

Vậy mà nhờ Bạc Hy Lai, Trùng Khánh vẫn đạt mức tăng trưởng cao nhất khi các tỉnh thành kia đều sa sút vì nạn suy trầm toàn cầu - mà lại khá công bằng đáng kể về lợi tức. Nơi đây, người người đều an vui với tốc độ đô thị hóa rất nhanh mà chả thấy có khiếu kiện về nạn cướp đất và thôn dân còn có vẻ khá giả hơn thị dân. Và Trùng Khánh cũng thu hút được đầu tư ngoại quốc để trở thành một trung tâm sầm uất.

Bí quyết của họ Bạc là trung ương tại Trùng Khánh quyết định mọi việc chi thu hay đầu tư và ban phát phúc lợi chứ không dại gì cho các đơn vị hay doanh nghiệp ở dưới được tự do như trong các tỉnh thành duyên hải miền Đông. Nhờ vậy, người ta nói đến "Mô hình Trùng Khánh", với triển vọng trở thành mẫu mực và thí điểm mà các nơi khác có thể áp dụng.

Ưu thế của Trùng Khánh còn nổi bật ở nỗ lực trị an của họ Bạc.

Là một trung tâm của các tổ chức tội ác, loại "mafia" với màu sắc Trung Hoa, hay các hội kín bí hiểm được gọi là "Tam Hợp", Trùng Khánh được Bạc Hy Lai khai quang: mọi sự cấu kết giữa đảng viên cán bộ cường hào ác bá với tổ chức tội ác của xã hội đen đều bị quét sạch. Đấy là chuyện mà Bạc Hy Lai gọi là "đả hắc" - diệt xã hội đen – dù là khi càn quét như vậy, họ Bạc cũng hơi nặng tay vì nhân đó dẹp hết mọi sự chống đối quyền lực và quyền lợi của mình!

Thủ túc đắc lực và thân tín của họ Bạc trong nỗ lực nhổ cỏ dại là Giám đốc Công an Vương Lập Quân, võ sĩ gốc Mông Cổ được đưa từ Liêu Ninh về. Là bí thư đảng trong bộ máy công an Trùng Khánh, Vương Lập Quân được cất nhắc lên kiêm nhiệm chức vụ Phó Thị trưởng thành phố.

Với thành tích "phát triển bình đẳng", Bạc Hy Lai còn đề cao tư tưởng công bằng từ gốc, từ họ Mao. Cho nên cùng với thành tích "đả hắc", họ Bạc mở chiến dịch "thanh hồng": đoàn ngũ hóa quần chúng dưới lá cờ đỏ, tiếng ca ái quốc và khẩu hiệu sùng Mao. Không chỉ là một thí điểm phát triển, Trùng Khánh còn có khả năng bảo vệ sự trong sáng của chế độ theo đúng tư tưởng Mao Trạch Đông.

Nhờ vậy, họ Bạc trở thành khuôn mặt sáng của phái "Tân Tả", thành phần thủ cựu nhất. Lại sẵn tư thế là con trai Bạc Nhất Ba, Bạc Hy Lai xây dựng quan hệ tốt với nhiều tướng lãnh, nhất là những người trong Lộ quân thứ 14 do thân phụ thành lập năm xưa. Đó là mặt tiền.

Mặt hậu của họ Bạc cũng là mặt dầy không kém.

Bạc Phu nhân là luật gia khét tiếng vì đã từng thắng kiện tại Hoa Kỳ. Nhũ danh Cốc Khai Lai, phu nhân ta cũng là con cháu công thần, Tướng Cốc Cảnh Sinh - sĩ quan của trận đánh Việt Nam năm 1979 - họ bên ngoại còn là hậu duệ của danh sĩ Phạm Trọng Yêm nổi tiếng từ đời Tống. Trong khi hoạn lộ của chồng thênh thang mở rộng, Cốc Khai Lai cũng ra sức làm ăn và trở thành khá giả với doanh nghiệp tên là "Horus L. Kai": Horus là tên một nữ thần của Ai Cập thời cổ chứ chẳng tầm thường gì đâu! Có phiên âm thì sẽ ra cái tên rất kỳ, là Hà Lỗ Tư. Hà Lỗ Tư Khai?!

Con trai của hai người là Bạc Qua Qua được gửi qua Anh học trong trường ốc trung học rồi đại học của quý tộc đại gia và nay đang là sinh viên Harvard bên Mỹ. Là con dòng cháu giống, cậu Bạc Qua Qua này học như chơi và chơi hơn quý tộc Âu Châu hay tư bản Mỹ. Với chiếc Ferrari cáu cạnh vừa cắt chỉ - dĩ nhiên phải là màu đỏ - cậu đã từng vào tư thất của Đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh mời con gái Đại sứ Jon Huntsman du ngoạn và trước đó, mắng cả cảnh sát!

Báo chí xấu miệng thì nói vậy, chứ sự thật thì Bạc Hy Lai mới xứng là ngôi sao với vẻ mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao.

Mọi người đều công nhận họ Bạc có tư thế và bộ điệu của một nghệ sĩ Tây phương, hoặc chính khách Âu Mỹ. Vốn dòng ngớ ngẩn, truyền thông Mỹ sánh Bạc Hy Lai với Tổng thống John Kennedy. Tài hoa, đẹp trai, ăn ảnh và áo khăn dịu dàng giữa các đồng chí xám xịt trong bộ điệu cứng ngắc với nét mặt nghiêm và buồn! Bạc Hy Lai chuẩn bị sự nghiệp trở thành "thất hiền" như người đang tranh cử tại Mỹ vậy! Với rất nhiều màu sắc tôn sùng cá nhân.

Đó là về bối cảnh.

Thế rồi một buổi chiều.


***


Hôm mùng sáu Tháng Hai, trùm công an là Vương Lập Quân bỗng dưng giả dạng thường dân, đi xe mang số ẩn tế, từ Trùng Khánh qua thủ phủ của tỉnh Tứ Xuyên vào thẳng tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở Thành Đô. Một ngày sau ông mới trở ra và được công an dàn chào ở ngoài rồi đưa đi mất biến. Chính thức là được "an dưỡng" tại Bắc Kinh vì lao lực. Thực tế là bị điều tra.

Nội vụ đổ bể vì có tin là Vương Lập Quân vào sứ quán Mỹ xin tỵ nạn, đem theo nhiều hồ sơ mật liên quan đến chuyện tham ô và tội ác của thượng cấp cùng gia đình.

Hiển nhiên là ở cấp bậc đó, họ Vương cũng biết rằng Chính quyền Barack Obama và Bộ Ngoại giao Mỹ không thể đáp ứng đòi hỏi đào tỵ này. Huống hồ là sau đó có mấy ngày Phó Chủ tịch Tập Cận Bình lại chính thức thăm viếng Hoa Kỳ. Nhưng, chắc là viên Giám đốc Công an này lâm vào đường cùng và lo cho tính mạng vì cũng biết là đã đụng vào cái vẩy ngược của con rồng bạc.

Sau đó là một trận lụt về tin tức, tin đồn và những quyết định quái lạ.

Hôm 15 Tháng Ba, ngay sau 10 ngày của Hội nghị kỳ Năm của Quốc hội khóa 11 vào Tháng Ba, Bạc Hy Lai mất chức Bí thư Trùng Khánh. Rồi Thứ Hai mùng chín vừa qua, ông bị đuổi ra khỏi - lần lượt - Bộ Chính trị và Trung ương đảng. Lý do là "vi phạm kỷ luật nghiêm trọng" - diễn giải theo lối khán giả ngồi xem vở hát bội này là "tham nhũng".

Thông báo chính thức của Bắc Kinh còn cho biết Bạc Phu nhân là Cốc Khai Lai cũng bị câu lưu – ngôn từ chính thức là "giao cho công lý" – vì liên hệ đến một vụ án mạng.

Sự nghiệp chính trị của Bạc Hy Lai coi như kết thúc.

Chuyện tù tội của Bạc Ông và Bạc Bà có thể đã bắt đầu, theo thứ tự điều tra lần lượt của ban Kỷ luật Trung ương, rồi công an, sau đó mới đến toà án. Những chuyện này có lẽ ngày nay ai ai cũng đã biết. (Từ mấy tháng nay, người viết đã nhiều lần có dịp trình bày về "Mẫu mực Trùng Khánh" và Bạc Hy Lai nhưng vẫn phải nhắc lại ở trên vì chuyện này quá sức rắc rối)


Sau đây mới là lời bàn....

***


Bạc Hy Lai có một hai người thân tín, trong đó một doanh gia người Anh, có thể là quản gia và ông cò về kinh doanh cho Cốc Khai Lai. Quản gia khi lo cho cậu ấm Bạc Qua Qua qua Anh vào học loại trường mà thường dân có khi phải ghi danh từ khi... vừa ra đời mà chưa hy vọng. Và ông cò là khi thu xếp việc giới đầu tư gặp gỡ Bạc Bà. Thế rồi vì chuyện "quân phân bất tề", nôm na là chia chác không đều, mà ông Neil Heywood này bỗng đột tử vì uống rượu dù chẳng là tay nghiện rượu. Và thi hài được công an Trùng Khánh lập tức hỏa táng mà khỏi cần giảo nghiệm.

Vương Lập Quân có thể đã có chứng cớ về quan hệ bất chính của họ Bạc với các tổ chức tội ác mà còn cho thượng cấp biết rằng mình nghi là có bàn tay của bà nhà trong cái chết của Neil Heywood.

Sau những biến động Tháng Hai của vụ Vương Lập Quân muốn đào thoát, và những tin đồn về cái chết mờ ám của Neil Heywood, Chính quyền Anh bèn yêu cầu Bắc Kinh mở cuộc điều tra. Nhờ vậy, người ta còn biết là trước khi vào toà Tổng lãnh sự Mỹ, Vương Lập Quân đã tính vào tòa Tổng lãnh sự Anh và sau đó mới gõ cửa Hoa Kỳ. Và trước khi Neil Heywood chuyển sang từ trần thì đã tỏ vẻ âu lo cho an ninh và tính mạng của mình vì nằm trong tầm nhắm của Bạc Bà.

Bi kịch Bạc Hy Lai vì vậy có đầy đủ kích thước quốc tế của truyện gián điệp chính trị giả tưởng. Nhưng đó là chuyện nhàm, ở ngoài da.

***

Chuyện sâu xa hơn nằm ở khía cạnh quốc nội.

Ngay sau khi Bạc Hy Lai mất chức Bí thư Trùng Khánh đã có tin đồn là họ Bạc đã tính cùng với Chu Vĩnh Khang, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, nhân vật thứ chín trong đảng và là Trưởng ban Chính pháp Trung ương, tiến hành đảo chánh. Ban Chính pháp Trung ương thực tế chỉ huy hai bộ phận là nội vụ (Bộ Công an) và an ninh tình báo (Bộ Quốc an hay An toàn Quốc gia). Chu Vĩnh Khang là người đến lúc cuối vào Tháng Ba, duy nhất trong đám "thất hiền", vẫn tìm cách cứu lấy sự nghiệp Bí thư Trùng Khánh của Bạc Hy Lai. Họ Chu sẽ ra đi sau Đại hội 18 và có lẽ chuẩn bị cho họ Bạc sẽ kế nhiệm trong vai trò trùm cớm và trưởng lưới tình báo trung ương.

Nếu hai họ Chu và Bạc lại cùng một số tướng lãnh tính chuyện "quốc sự" ngay trước Đại hội 18 thì quả là nghiêm trọng.

Người ta khó biết được sự thật trong nền dân chủ tập trung đặc quánh như vậy.

Nhưng lãnh đạo không thể yên tâm. Sau khi họ Bạc mất chức Bí thư Trùng Khánh, dân chúng đồn đãi linh tinh trên mạng, nhiều phe nhóm cực tả hay Maoít - trong cánh Tân Tả của họ Bạc - còn bênh vực đường lối Mao Trạch Đông và thành tích của Bạc Hy Lai tại Trùng Khánh. Mà chuyện ấy vẫn xảy ra sau khi Tổng lý Quốc vụ viện là Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã phát biểu trước Quốc hội hôm 14 Tháng Ba, rằng thành quả của Trùng Khánh là của nhiều cơ sở hành chánh – không của riêng Bạc Hy Lai – và rằng Trung Quốc đang gặp nguy cơ khủng hoảng như trong cuộc Cách mạng Văn hoá Vô sản Vĩ đại thời 1966-1976. Một lời cảnh báo cực kỳ nghiêm trọng khi được công khai hóa.

Truyện trinh thám của xã hội đen dưới lá cờ đỏ bỗng thành chuyện quốc sự. Quốc sự ở chỗ nào?


***


Cho tương lai trước mặt, lãnh đạo Bắc Kinh hay Bộ Chính trị có ba ngả đường.

Cải cách hơn nữa, kể cả kinh tế lẫn chính trị. Đó là chủ trương của một số người, nhất là thị dân và trí thức, trong đó có Bí thư tỉnh Quảng Đông là Uông Dương, người cũng hy vọng bước vào cõi "thất hiền". Ngả thứ hai là trở lại đường lối cào bằng và tập trung quyền lực theo kiểu Mao Trạch Đông. Họ Bạc đang nắm lá cờ đó, với hậu thuẫn của nông dân, một số sĩ quan hay những đứa trẻ đang tập sự làm Vệ binh đỏ. Ngả thứ ba là hãy cứ từ từ mà tính, dù có gì thì phải giữ nguyên trạng, chứ đứng tiến quá ra thành phố mà cũng chẳng lùi vào nông thôn. Hãy trung dung và "kiến cơ nhi tác".

Thật ra, ngoài áp lực dù sao vẫn vô hiệu của quốc tế, phe cải cách này vẫn chưa đủ mạnh và nhóm chủ trương bảo vệ nguyên trạng vẫn có thể dung hoà hoặc xử lý được. Chứ phe thủ cựu theo kiểu "Tân Tả" có khi lại là vấn đề. Và nếu chặt lá cờ đầu trong tay họ Bạc, triều đình ở trên có thể bị loạn. Vì vậy, Bạc Hy Lai phải ra đi.

Nhưng không như là nạn nhân của một vụ đấu tranh chính trị mà vì dính líu đến cái tội rất phàm, chẳng ai dung tha được: tội sát nhân!

Không chỉ đốn ngã Bạc Ông, Bộ Chính trị và đa số theo chủ trương bảo vệ nguyên trạng, phải dìm Bạc Bà xuống rãnh. Dù Mao có sống lại thì chẳng ai còn bênh vực nổi những kẻ đã tham ô, có quan hệ với tổ chức tội ác, lại còn can dự vào một vụ giết người. Mà là người ngoại quốc, của xứ Hồng mao!

Cho nên chiến dịch thanh quang Trùng Khánh có thể là kết quả của một quyết định chiến lược về tương lai.

Nhưng tại sao người viết lại suy đoán như vậy?

***


Vì cùng lúc có tin họ Bạc ngã ngựa và mất cả yên cương lẫn cái phao rất mềm ở nhà, Trùng Khánh bỗng dưng có biến!

Cả vạn người trong quận Vạn Thịnh ở ngoại thành Trùng Khánh tại phía Đông Nam đã biểu tình trong hai ngày 10 và 11 và đụng độ với cả ngàn công an. Họ xuống đường phản đối dự án sát nhập Vạn Thịnh vào quận Kỳ Giang, cũng thuộc Trùng Khánh ở phía Nam. Họ phản đối vì dự án sẽ gây thiệt hại cho kinh tế và phúc lợi của Vạn Thịnh vốn có dân số gần ba mươi vạn, chỉ bằng một phần ba của Kỳ Giang. Ngẫu nhiên sao, người khởi xướng dự án sát nhập này lại là Bạc Hy Lai!

Khi chính người dân Trùng Khánh lại biểu tình chống lại một chủ trương của họ Bạc thì ta phải hiểu rằng "quần chúng đã lên tiếng".

Nghĩa là từ truyền thông ở trên đến quần chúng ở dưới đã được huy động để hoàn toàn đưa Bạc Hy Lai, gia đình cùng phe cánh vào cửa sau của lịch sử, là chữ văn hoa để nói về đồng rác.

Bạc Ông và Bạc Bà đều có bản lãnh ghê người, mà không thể lọt qua kẽ tay của đảng chỉ vì tham vọng đã dẫn tới sự chủ quan nguy hiểm cho cả bản thân lẫn trung ương. Sau những vụ thanh trừng và tàn sát năm 1989, lần này, đảng Cộng sản lại biểu diễn một chiêu ngoạn mục khác. Rợn người.

Bi kịch về tham vọng trong vở Macbeth mới chỉ là trò vui của Tây phương mà thôi.


nguồn: net.


Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

30.4 lịch sử


30-4 lịch sử
  Thứ tư, 27/04/2011 06:42  
 


(BNS) 30 tháng 4 ngày muôn năm lịch sử
Đất nước anh hùng thế kỷ XX
Toàn dân Việt Nam tất cả vui cười
Mỹ cút ngụy nhào như lời Bác Hồ dạy
Toàn thế giới mọi người đều nhìn thấy
Đánh thực dân Pháp Mỹ Việt Nam chỉ một ý chí
Giành độc lập tự do hạnh phúc con người
Đó là chủ quyền không ai được xâm phạm
Sử sách Việt Nam không bao giờ quên
Cách mạng tháng 8-1945 - 30-4-1975
Cả thế giới đều kính nể tôn trọng Việt Nam

 
  ĐẶNG HẢI

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

xin lỗi


Xin lỗi quý hảo bằng hữu (hảo bằng hữu là chữ của Hương Quê hồi đó),
hôm rày lu bu công chuyện ít ghé chòi, bụng trách dạ. Có hôm chuyển bài trong email của Hồng Anh lên mà không coi kỹ, mém chút mích lòng hàng xóm, may nhờ có một huynh đệ nhắc nhỡ, kéo xuống.

Hôm nay, và hổm rày, thấy thiên hạ lai rai nhắc tháng tư xưa, bụng dạ mình cũng lào cào... cũng lục lại trong đầu những dòng suy tưởng rời rạc năm nào:


khi ngai vàng sụp đổ
lũ vua quan ra đi khốn khổ
đám quần thần ngơ ngác nghiến răng
đám bại binh tủi hổ

khi ngai vàng sụp đổ
những sơn son thiếp vàng tróc lở
đám dân đen ngẫm thân phận uất hờn
sầu tích đó, sử sầu ghi ghi mãi
thương đau đó, một cơn mơ đâu dể xóa nhòa

khi tôi bước chân xuống đồi
trí óc nặng nề hành trang trống rỗng
còm cõi đôi tay vạn lý hồng trần

khi em bước chân xuống đồi
có được niềm vui nào để mang theo?
riêng trái tim ta co mình chắt máu
trên nước non đâu bờ bến trùng phùng?!...

trời có thương ta? vẫn ngửa mặt khát khao sữa mẹ
Mẹ vẫn âm thầm rót lệ nuôi con
mà đàn con... lì đôi chân đá sỏi...

...